Showing posts with label Pham Đúc Nhì. Show all posts
Showing posts with label Pham Đúc Nhì. Show all posts

Friday, November 4, 2011

                TẬP VẼ
                                         Phạm Đức Nhì



Thuở bé
thầy giáo thường khen em
có hoa tay, vẽ nhanh, vẽ đẹp
chỉ vài nét
là có hình người
muông thú, cỏ hoa
thế mà mấy năm qua
em luôn bị điểm 2 môn vẽ
chăm chỉ, miệt mài
tính em vẫn thế
chứ có đâu biếng nhác, ươn hèn

nhớ hôm vẽ cờ búa liềm
em đã ngắm kỹ
từng đường cong nét thẳng
em cũng ướm thử
từng đoạn dài đoạn ngắn
nhưng đến hết giờ
em vẽ cũng vẫn sai
đưa lưng cho thầy quất mấy roi
em ngỡ liềm cứa thịt da em rách
thước kẻ thầy đánh vào tay
em tưởng búa đập xương em dập nát

một hôm khác
lớp em vẽ hình Lê- Nin
em hết nhìn thẳng lại nhìn nghiêng
để ý từ chòm râu, sóng mũi
nhưng lạ chưa!
Lê – Nin của em vào cuối buổi
trông cứ như đang múa vuốt, nhe nanh
xem bài em thầy giáo giật mình
đánh em ngã lăn giữa lớp

hôm vẽ Bác Hồ
lòng em hồi hộp
thầy đứng bên em chẳng phút nào rời
thầy nhắc em Bác nhân đức yêu người
thầy sánh Bác với vua Hùng dựng nước
em cố vẽ theo lời thầy
nhưng không sao vẽ được
tay chén chè tàu
tay ly rượu Vốt- Ka
Bác Hồ của em
trông gian ác, ranh ma
em lại bị thêm trận đòn
tím bầm thân thể

bản đồ nước Việt Nam
một hôm em đang vẽ
này biển, này sông,
này rừng núi, ruộng vườn
này những thành phố quê hương
em đặt hết tâm hồn
vào trang giấy nhỏ
thầy đứng sau lưng
cầm cây cọ đỏ
bôi kín tấm bản đồ tổ quốc em yêu
đỏ nước, đỏ cây,
đỏ những đê điều
đỏ đất, đỏ nhà,
đỏ cả những con đường xe chạy

em bỏ ngôi trường làng
ra đi từ dạo ấy
lang thang như một khách giang hồ
Ôi! Nhớ làm sao
những lần tập vẽ ngày xưa
Ồ! Giá trường em giờ có thầy giáo mới
em sẽ chạy về ngay
không để lỡ một ngày,
một buổi
ngồi vào hàng ghế ngày xưa
thầy đang dậy những câu hát mẹ ru
còn em háo hức
chờ đến giờ tập vẽ.

                  Viết tại bệnh xá Phân Trại B, A20 (Xuân Phước)
khoảng đầu năm 1983.

                Phạm Đức Nhì

Tuesday, September 6, 2011

                                 BỜ VẪN QUÁ XA

                      Phạm Đức Nhì

Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù
năm 75, 29 tháng tư
khi đoàn tàu chở đơn vị tôi
chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải
thương cha mẹ già, đàn em dại
tôi bước lên bờ
ở lại quê hương

nhưng cha mẹ già chưa được gặp
cũng chưa thấy mặt đàn em
các anh, những người chiến thắng
súng dí sau lưng
đẩy tôi vào trại tập trung

rồi bằng những lời dối trá
trái tim vô tình
tia nhìn thù hận
các anh cướp mất của tôi
những tháng năm đẹp nhất cuộc đời

tôi có người bạn
đói lòng moi mấy củ khoai
các anh đập nát xương bàn tay
mãi mãi mang thương tật
một người khác
lâu ngày thèm thịt
chụp vội con nhái bên đường
bỏ vào mồm nuốt chửng
báng súng AK
các anh lao vào ngực, vào bụng
cho đến khi con nhái phòi ra
con nhái lúc vào màu xanh
lúc ra thành màu đỏ

tôi trở về trên đôi nạng gỗ
nhìn nhà dột, cột lung lay
cha chết đọa đày
các em tứ tán
mẹ tuổi già, sức yếu
vẫn giãi nắng, dầm sương
tôi cắn răng lìa bỏ quê hương
tìm sự sống

trở về thăm quê mấy lần
trên đường từ Nam ra Bắc
tôi cũng đôi khi nếm được
chút dư vị của chiến tranh
tôi gặp cả thương binh
từ hai phía
kẻ chống nạng, người ngồi xe lăn
kẻ mất tay, người sẹo đầu, sẹo cổ
họ buồn tủi vì phải sống đời đói khổ
nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn
với họ, giữa chiến trường
“ chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

ở Mỹ, tôi quen vợ chồng người Hoa
vợ giáo chức, chồng luật sư
yêu nhau tha thiết
nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt
cô vợ bị hiếp dâm
ít lâu sau đẻ thằng con
đen như cột nhà cháy
anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại
chạy ra khỏi phòng sanh
vợ tay nắm chặt thành giường
ngất lịm

trở về nhà
cô vợ trẻ người Hoa
đã có thể cho đi đứa con khác màu da
để mỗi ngày người chồng
khỏi thấy vết thương lòng
bị chà đi, xát lại
nhưng các bạn tôi
làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?
làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?
nên mỗi lúc trở trời,
đau đớn
lại nhớ đến các anh

không giống những thương binh
( mũi tên hòn đạn vô tình )
các bạn tôi mang thương tật
bởi đôi tay độc ác
bởi trái tim độc ác
của các anh

sau chiến tranh
đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến
nhưng cùng tiếng nói, màu da
biết bao nhiêu phương cách đưa ra
các anh chọn phương cách tàn độc nhất
các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách
nay lại ngồi chễm chệ trên bờ
í ới vẫy chúng tôi qua
tiếc rằng…… bờ vẫn… quá xa.

                                 Phạm Đức Nhì

Monday, June 20, 2011

Bui Tín và Hoa Xuyên Tuyết

*
Viết sau khi đọc HOA XUYÊN TUYẾT của Bùi Tín
*
* *

Ba mươi tháng tư bẩy mươi lăm
ngồi xe tăng
ủi tung cổng sắt dinh Độc Lập
phá sập
thành lũy tự do
bức tử nền Cộng Hòa
Bùi Tín nghênh ngang bước vào lịch sử
đem kinh hoàng đau khổ
cho mấy mươi triệu dân Nam
rồi suốt mười lăm năm
làm thằng Cuội
nói dối
có môn bài
được phi cơ tàu thủy xe hơi
đưa đi khắp nơi
bịp lừa thiên hạ

bỗng nhiên có chuyện lạ
thằng Cuội bỏ gốc cây đa
tuyên bố chán chị Hằng Nga trên cung Quảng
bốn mươi lăm năm
mơ một thiên đường cộng sản
trung thành với Đảng
chẳng tiếc xác thân
bán cả chút lương tâm
người cầm bút
Nay Bùi Tín hy sinh làm con chốt
cứu Đảng trong lúc khốn cùng
hay đã quyết lòng
tìm đường ngay lẽ thật?
lắm người còn ngờ vực
nhưng cũng không ít kẻ ầm ĩ tung hô
khiến Bùi Tín như mơ
ví mình với Hoa Xuyên Tuyết

Hoa Xuyên Tuyết khi xuyên qua tuyết
sẽ phô dưới ánh mặt trời
những cánh hoa tươi
và mùi hương tinh khiết
còn Bùi Tín ! Tên tướng cướp
trong một đảng cướp lừng danh
khi buông đao
muốn trở lại cuộc sống ngay lành
người vẫn tanh mùi máu
hơi thở vẫn phảng phất những lời vô đạo
riêng tôi chỉ xin bắt tay Bùi Tín vui mừng
nỗi mừng được thấy một kẻ bất lương
hoàn thiện

sẽ có lúc vui câu chuyện
say sưa kể lại
ngày tháng ngang dọc vẫy vùng
xin Bùi Tín nhớ rằng
là tướng cướp
thì càng lừng lẫy chiến công
càng nhiều tội lỗi

nếu thật tâm cải hối
chuộc tội với tổ tiên
hãy cùng chúng tôi phá bỏ xích xiềng
cộng sản
khi quê hương chan hòa ánh sáng
tự do
là lúc chúng ta
xứng đáng được các nhà thơ
ví với loài hoa
còn đẹp hơn Hoa Xuyên Tuyết

Phạm Đức Nhì