Tuesday, July 24, 2012

               Vượn trả thù Người
                               Tống phước Hiến

            Sau vụ “văn nghệ đột xuất mừng xuân 78”, vì cai tù kết luận đó là hình thức của bạo loạn, nên không khí trại giam Z.30.D tăng thêm ngột ngạt nặng nề. Tên Thượng úy Thới tức Sáu La là cán bộ Trực trại cho thiết lập thêm những hàng rào nhằm cô lập, chia cắt mỗi nhà tù một khu riêng biệt; biến mỗi nhà tù thành những cù lao bị vây bọc ngăn cách. Vật liệu làm hàng rào mới nầy vẫn là những cây tre nguyên, rắn chắc, đan theo hình mắt cáo và buộc kết bằng dây song (một loại mây rừng) rất “có chất lượng”. Giữa các hàng rào cô lập mỗi nhà là con đường đi rộng chừng 4 mét. Con đường nầy cai tù và “tù thống trị” tức bọn Thi đua, Trật tự dùng để đi tuần tiểu, quan sát. Tù chỉ được dùng để đi lảnh cơm nước, tập họp. Nếu không có cai tù hay Trật tự, Thi đua đi kèm áp giải thì mọi sự di chuyển của tù trên đường nầy dù bất cứ lý do gì cũng đều bị tuyệt đối cấm, sẽ bị kết tội vi phạm nội quy trại giam và dĩ  nhiên có thể bị bắn chết nếu cai tù muốn.
Ðể “đảm bảo an toàn cho học viên” Sáu La cho sơn vôi trắng quanh các vách từ đất lên đến cửa sổ mỗi nhà, và “quy định” tù khai bịnh được ở nhà trong giờ lao động không được ra khỏi nhà. Tù ra ngoài “linh tinh” dễ dàng bị “phát hiện” bởi màu sơn trắng quái ác kia.
Khi hàng rào tre, và màu vôi trắng được thực hiện xong thì lòng dạ bọn đê hèn biến thành hàng rào antenne, ráo riết tăng cường nghe ngóng hoạt động. Muốn liên lạc, thông tin cho nhau tù phải đứng sát hàng rào, nhưng vì bị con đường làm cách xa, nên tù phải tăng cường độ âm thanh lớn hơn chứ không còn rì rà rì rầm như hồi trước.
Dù tù bị thiệt hại khá nhiều như bị “cắt” hoặc hạn chế số lượng quà thăm nuôi, không được viết hay nhận thư, hoặc phải bị “đi làm việc”, kỷ luật..., thế nhưng thói quen thích phiếm luận đã là căn bịnh “mãn tính bất trị” của tù. Do vì “mâu thuẫn quyền lợi” giữa tù và bọn Thi đua Trật tự. Nên hai “thế lực” nầy nảy sinh ra trận chiến chuyên về kỷ thuật như  “truyền tin, giải mã”.   
Trận chiến nầy hết sức “ác liệt”. Hai bên đều phải chơi lối “cận chiến”.
           Tù “thứ thiệt” gọi tù phản bội là “bù tọt”. Vô hình  chung, hai bên chọn cùng một chiến thuật nằm vùng, hay cài răng lược để tấn công nhau.
           Tù “bù tọt” giả làm tù “phản động” (tức loại tù không bị kẻ thù hèn hóa, từ đây, chữ tù làloại tù đáng được kính trọng nầy) để “nằm vùng”, xâm nhập hầu thu nhận tin tức, giải mã các “ngụy ngữ, đặc lệnh truyền tin”, nhận diện các dấu hiệu báo động, phòng thủ của tù “phản động” rồi báo cáo chỉ điểm lập công, mong được bình bầu xuất sắc, nâng hạng phần ăn; được viết, nhận thư, thăm nuôi nhiều lần và quà nhận được nặng hơn. Đối bọn tù phản bội nầy thì mơ ước cao nhất của chúng là được cai tù cho phép hú hí, thỏa mãn tình dục với vợ trong cái gọi là “nhà hạnh-phúc” vô cùng nhơ bẩn.
Tù “phản động” giả ngu đánh lừa tù “bù tọt”, để tìm hiểu chúng hầu có biện pháp hoặc vô hiệu hóa khả năng chúng hoặc nương vào thói quen nghi ngờ của cai tù để đưa chúng vào kỷ luật. Tù khai dụng nhiều tình huống để công khai tố cáo, công khai miệt thị, khinh tởm bằng ánh mắt, bằng xa lánh tù phản bội và bằng... nước bọt. Tù báo động cho nhau, cùng nhau tỏ thái độ khinh ghết khi chúng lê lết lại gần.
           Có khi trong dịp may rất tình cờ; tù nhận diện được mặt bọn bù tọt tức antenne từ trong đống phân do đội vệ sinh chuyển phân từ hầm vệ sinh bọn cán bộ sang cho đội rau xanh. Trong lúc đổ nước  hòa vào phân tưới cây, những tờ báo cáo của bọn đê hèn antenne, nổi lều bều.
           Cũng có khi tù đi đại tiện trong lùm cây và vô tình gặp “hên” bắt quả tang bù tọt đang làm nhiệm vụ “bọ hung”.
           Nhiều lúc cuốc cỏ, gánh nước quanh dãy nhà của “vượn” 9tu71c bọn cán bộ), tù nghe rõ mồn một tiếng báo cáo của bọn vô lại và tiếng hạch sách hống hách của lũ vượn ban chỉ thị cho “ngợm” thi hành.
Thời gian nầy, tù bị gọi đi “làm việc” liên miên, dồn dập. Ðã qua thời đọc biên bản trước khi bị nhốt vào phòng kỷ luật. Bây giờ muốn nhốt là gọi tên rồi dẫn đi, bất kể trong nhà ở hay ngoài khu lao động. Như thế kể cũng tiện, khỏi màu mè rắc rối! Lâu dần, không khí trại cũng giảm bớt căng thẳng vì tù đã vượt qua được trạng thái hoang mang, giao động, sợ hải, bất cứ lúc nào họ cũng có cảm giác sẳn sàng vào kỷ luật.
Tình trạng “khẩn trương” ấy, kéo theo hậu quả việc “ca cống linh tinh” bị hạn chế tối đa. Mỗi tuần, tù chỉ được “cải thiện” vào khoảng một giờ vào trưa Chúa nhật. Trước kia, tù lao động xuất trại được gánh nước về cho tù khai bịnh ở nhà tắm rửa. Hay được mang về một ít rau dại như cải tàu bay, cải cúc hoang, lá khoai mì, rau dịu, rau sam, bất cứ thứ rau gì tù ăn cũng được miễn là đừng đắng quá...Những thứ rau cỏ do trời trồng ấy, tù dùng để “cải thiện hợp đồng” với một nắm mì gói, mấy lát khoai mì thuộc khẩu phần chính thức. Nay tất cả đều bị xem là vi phạm nội quy trầm trọng. Tù cũng bị gắt gao hạn chế, có khi bị cấm mang theo ra khu lao động những thức ăn do thân nhân mang lên thăm nuôi.như mì gói, đường, cơm, gạo... Nghĩa là tù hết được hưởng “chế độ tự túc bồi dưỡng”.
          Nghe nói những biện pháp nầy là do Ban Thi Đua đề nghị nhằm thắt chặc cái bao tử cho “chúng” (tiếng của tù Thi đua, Trật Tự gọi tù bị thống trị) bớt “ăn no rửng mở”, và bọn “ ăn bám, trây lười lao động” (ý chỉ vào tù bị thống trị) không có điều kiện “nhàn cư bất thiện” gây náo loạn, phá rối “nếp sống văn minh văn hóa trại, phá hoại chính sách cải tạo”, cản trở sự an tâm học tập tiến bộ của các trại viên khác. Ban Thi Đua còn giải thích thêm rằng, những biện pháp ấy chính là phương cách ngăn chận, phá vỡ âm mưu trốn trại ngay khi mới manh nha của bọn phản động. Ðồng thời, biện pháp nầy sẽ thúc đẩy cho bọn tù có thăm nuôi vì “quyền lợi” quay ra tố cáo tù phản động để được tin tưởng. Ðể những đề nghị của chúng được “bọn chủ” cứu xét chấp thuận, tù phản bội khôn khéo “vận dụng lý luận hiện thực chủ nghĩa” theo kiểu “đắp chăn biết rận” hay “đèn ai nấy sáng, nhà ai nấy biết” để rắp tâm cam phận làm con chó canh chừng và sủa tố cáo .
            Ban Thi Đua Trật Tự “trình lên trên” rằng: Theo chúng nhận xét thì bọn chống đối thường là bọn tuổi còn trẻ, và loại “con bà Phước”. Muốn vô hiệu hóa, triệt tiêu hoạt động của tù phản động, thì bọn thống trị  bao gồm bọn cán bộ trại giam đến những tên làm tay sai cho giặc như (tức bọn cai tù và bọn thi đua trật tự) đã phải tận dụng tin tức từ những “trại viên tiến bộ” (tức bọn antene). Nhưng thời gian qua, đã chứng minh rằng biện pháp nhốt kỷ luật không còn có hiệu năng, đe dọa hay trừng phạt nữa, nghĩa là không  có “nhằm nhò “ gì với tù, việc vô ra kỷ luật đối với họ như  bắt cóc bỏ đĩa. Vậy muốn làm cho tù phải bị  “ná thở” 9me65t mỏi, khổ cực, nhọc nhằn, nặng nê), cai tù phải tìm cách làm cho nội bộ tù  nhào xáo nhau bằng cách gây khó dể, hạn chề số lần thăm nuôi, số lượng quà thăm nuôi cũng như thời gian gặp thân nhân. Nghĩa là phải khai thác hoàn cảnh giửa tù được thăm nuôi và tù “con bà phước” làm gia tăng suy nghĩ và tâm lý của hai loại tù nầy và tạo điều kiện cho những ganh tỵ, hiềm khích, nghi ngờ, khi ghét lẫn nhau bùng nổ.
Những đề nghị của bọn Thi Đua, Trật tự với mục đích hãm hại tù được quan thầy chúng nhanh chóng chấp thuận. Lợi dụng thời cơ, bọn bất lương, lưu manh nầy tìm cách  áp đặt các biện pháp rừng rú ngỏ hầu chúng trhu75c hiện được khẩu hiệu: “cướp nhanh, cướp mạnh, cướp vững chắc “ cho xứng danh là “học trò của Lenine vĩ đại”.
“Sách lược rừng rú” đó rất đơn giản. Ấy là, quà thân nhân mang theo bao nhiêu, tù được khiêng vác vào bấy nhiêu, nếu khiêng vác không nổi thì trật tự “thông cảm” phụ khiêng hoặc trại cho mượn xe “cải tiến”, loại xe đội vệ sinh dùng để chuyên chở  phân bắc” (loại phân tươi do bộ máy tiêu hóa của người sản xuất và tống khứ ra). Khi đến khu vực kiểm soát đồ thăm nuôi trước khi nhập trại thì tình thế đổi khác. Sự “hồ hởi phấn khởi” đang từ tù được thăm nuôi nhanh chóng chuyển sang cho bọn trật tự. Tù trật tự cũng tự thấy cần chấm dứt ngay mọi sự “cảm thông” để khoát lên “trách nhiệm trên giao”.
Mưu mô xảo trá, của bọn cán bộ phụ trách thăm nuôi lẫn bọn nô tài trật tự tay sai thủ đắc nhiệm vụ “khuyển ưng” cũng gặp nhau tại cuối đường hèn mọn là “trấn lột” cướp đoạt  thực phẩm thăm nuôi của tù. Ðịa điểm kiểm soát đồ thăm nuôi là căn phòng có kê bàn nhỏ, một cái bao lớn hoặc cần xé bự hay cái thùng phuy.
Cai tù đứng bên ngoài nhìn vào, lâu lâu liếc mắt “trông chừng” xem có “sự cố “ gì cần phải can thiệp giải quyết hay không. Qua tín hiệu của tù trật tự, thi đua; cai tù “triển khai” óc thông minh loài vượn của chúng  để hoặc nhanh chóng hoặc “chậm lụt” giả lờ ám hiệu cho “chìm xuồng” . Tùy thuộc vào hôm “cao điễm”, tức có nhiều “trại viên” được thăm nuôi để cai tù cho phép Ban Thi Đua tăng cường thêm nhân sự cho bọn Trật Tự. Thường thì bọn trật-tự, thi đua được rộng quyền giải quyết, - vì đó là nội bộ của tù! Những quyết định của tù thống trị căn cứ vào “giai cấp kinh tế” của “con mồi” có máu mặt hay không. Quà thăm nuôi của mỗi người tù, bọn thi đua trật tự  biết rõ vanh vách.
Tất cả quà thăm nuôi đều phải lấy ra, bày hết trên bàn. Tù trật tự, Thi đua đích thân dùng tay, mắt, mũi, có khi cả miệng – nghĩa là tận dụng các giác quan, để kiễm soát. Hàng nào được “qua ải” thì chuyển về phía cuối bàn, tù bỏ vào bao thăm nuôi. Qua được “hàng rào siêu quan thuế ” hầu hết là các chất bột, nước mắm khô, muối, đường, các loại đậu, thuốc hút, áo quần, giấy viết, sách vở, bàn chải đánh răng, thuốc bịnh loại thông thường, đồ ăn đã nấu chín. Hàng phải bị chận bớt hoặc tịch thu hay trại giữ giùm và sẽ “trả lại” khi có nhu cầu vì thi hành “lịnh trên” là thuốc trụ sinh, mì ăn liền, thịt hay cá chà bông, thuốc điếu, đồ dùng có “nhãn hiệu  nước ngoài” nhất là của Mỹ hoặc các nước thuộc “khối tư bản phản động”. Loại  hàng nầy phải chờ xin chỉ thị cán bộ. Bị tịch thu một phần hay toàn bộ hoặc bị nghiêm cấm hưởng dụng đều bị tùy theo “giá trị phẩm chất”, căn cứ vào mẫu mã bao bì, tên nơi hoặc nước sản xuất hoặc bằng sự  nhạy cảm của trực giác ” hoặc do sự  lượng giá của giới chức có thẩm quyền”. Ðồ vật thăm nuôi ít khi bị trại tuyên bố tịch thâu. Chúng cho hay chỉ tạm giử để “điều nghiên”. Ban đầu chúng cũng màu mè lập biên bản, nhưng sau vì quá “vất vả” với chữ nghĩa, nên chúng đành “cách mạng hành chánh thủ tục” bằng cách… thông báo miệng.
            Ðồ thăm nuôi do mồ hôi nước mắt có khi bằng máu thân nhân tù. Do vì thương yêu họ đã nhẫn nhịn những khát thèm, chịu đựng thiếu đói, giành dụm, cất dấu trong thời gian khá dài. Họ phải xin phép, chìu lòn hối lộ, cắn răng chịu đau nhục với bọn “đầy tớ dân” tức công an địa phương mới có tấm giấy di chuyển và thăm nuôi. Họ phải chầu chực đợi chờ khổ sở mới đón được xe để vượt qua hàng trăm, có khi hàng ngàn cây số ngàn, rồi họ lại phải mang xách, khuân  vác, lê lết hàng chục cây số đường đèo núi, sông suối cheo leo hoang vắng. Họ phải ngủ bụi, ăn đường chờ chực nhọc nhằn mới đến được đây. Tất cả đồ ăn, vật dụng dùng làm quà thăm nuôi chuyên chở vào đó biết bao nhung nhớ, yêu thương, trìu mến và mong cầu. Nhưng những nghĩa tình đáng trân trọng ấy đều bị bọn tù trật tự, thi đua - những người mà trước kia là cấp chỉ huy, là thuộc cấp, là chiến hũu của tù cướp đoạt và xúc phạm. Loại phản bội nầy hoàn toàn không còn có bất cứ điều gì để tạm chứng minh chúng còn là con người, chúng không còn là người nửa, chúng là hoang thú giả Người - dựa vào thế lực kẻ thù để cướp đoạt tài sản chuyên chở tình cảm lẩn sự sống của đồng loại, đồng bào, dồng đội và đồng cảnh.
            Ngoài biện pháp đổ thừa cho có vẻ hợp pháp hoặc bán hợp pháp, bọn thi đua trật tự còn trắng trợn cướp đoạt những thức ăn có thể để lâu và dể ăn như nắm ruốc, thịt hay cá chà bông, thịt rim hoặc kho nặm...chúng trút ra thau, soong, nồi. Vật đựng thức ăn nguyên trước như chai, keo, soong, nồi chúng vất liệng thật xa. Chúng đổ nước vào, khuấy lên để gọi là tìm “tài liệu phản động”. Nếu không phát hiện nghi ngờ, chúng bảo tù trút vào như củ; nhưng những đồ chứa đựng đã “tung cách chim tìm về chổ kín” rồi, tìm đâu ra!? Tù sợ ở lại lâu “sinh chuyện” nên dù có luyến tiếc cách mấy cũng đành “ngậm ngùi”ca khúc biệt ly về lại nhà tù. Nơi ấy, các chiến hữu đang... nhiệt tình mong chờ!
            Cuối ngày thăm nuôi, tù Trật tự, Thi đua thu dọn “chiến trường” dưới sự giám sát của cai tù đặc trách thăm nuôi và cai tù trực trại. Bọn phản bội chuyên nghiệp và chuyên nghề “săn đón mồi chài” biết ý thích của chủ, chúng chia phần cho từng tên. Vì là “lộc của rơi” nên bọn cai tù thường không có ý kiến và “an tâm tin tưởng” vào bọn lâu la thủ hạ. Ngoài một số quà do lén lút ăn chận được, còn thì hoặc do bọn  thi đua trật tự xin hay cai tù tự ý thí cho, tất cả được chúng bỏ bao mang về “chuồng” và dĩ nhiên không quên khệ nệ gồng gánh thêm những soong nồi thau chậu mà chúng nhẫn tâm cướp đoạt của tù bằng cách đổ nước vào.
            Trận chiến vẫn còn tiếp diển, dù lực lượng hai bên không cân sức, nhưng người tù đã nhận được vị trí của mình, đó là vị trí Người Lính trên mặt trận. Bởi vậy Người Tù sẽ phải phản công, dù hậu quả như thế nào, Người tù cũng phải phản công. Phản công muôn đời vẫn là phương thế biểu thị lòng tự trọng, biểu thị ý thức và trách nhiệm của Người Lính Chiến .
                  
                                                                                                     Tống phước Hiến

                                   
           Trích từ : Khi vượn tấn công Người
1/ Những chữ in nghiêng là  ngôn ngữ của Việt cộng thường dùng.
2/ Những chữ bỏ trong ngoặc kép “ .....” là ngôn ngữ thường dùng của tù lúc bấy giờ.
3/ Phân bắc là phân người còn mới, chưa kịp bị phân hủy-
    Danh từ nay chỉ có sau khi đất-nuớc bị Việt cộng cưỡng chiếm và thống trị.
4/ Vượn là từ ngữ ám chỉ bọn Việt cộng, vì chúng tin rằng con vượn chính là thủy tổ của lòai người.
5/ Ngợm là từ ngữ để ám chỉ bọn tù phản bội như bọn trật tự, thi đua, antenna.    

Monday, July 16, 2012

                     Tôi sẽ phải về

Tống Phước Hiến

                                       

Anh hỏi tôi:
  - Bao giờ tôi trở lại,
    Vì ra đi, dạo ấy cũng lâu rồi ?

 -Nhắc Quê-hương, mấy ai chẳng bồi-hồi,
   Chẳng nhớ lại thời ấu thơ diễm tuyệt!

Anh hỏi tôi:
 - Bao giờ tôi trở lại,
   Thăm phố phường, thăm lối cũ, đường quen?

- Tôi nhớ lắm thuở niên thiếu thần tiên
   Kỷ-niệm ấy chảy hoài trên mạch sống.

Tôi nói rõ:
  - Sẽ có ngày tôi trở lại !
    Dẫu đói nghèo, nhưng vẫn mãi Quê hương,
    Nơi Tiền-nhân đã không tiếc máu xương,
    Nơi Ðất Mẹ với ngàn sao diễm lệ.

Anh hỏi tôi:
    - Sao thơ tôi nhiều chất lửa,
      Như hờn căm, như hừng hực oán thù?
                                      Anh hỏi tôi
                                             - Những năm tháng lao tù,
Sao cứ giữ cho lòng thêm trĩu nặng ?
                                       Nói với anh,
                                              người gợi tôi câu hỏi,
                                             Làm tôi thêm tê tái nhịp tim rung.
                                             Cám ơn - người nòi giống chung cùng,
                                             Ðã nhắn nhủ, giúp tôi đừng phiêu lạc!
                                             Quê-Hương - tôi nhớ lắm,
     Không lúc nào tôi không nhớ Việt-Nam !
     Tôi vẫn về, vì nỗi nhớ miên man
     Tôi vẫn về mỗi đông sang, nắng hạ !
      Ngày ra đi - nhìn Non Sông tuyệt-vọng,
      Trái tim tôi đã hẹn với trời quê.

   Tôi quả quyết,
  tôi phải có ngày về
  Ðể lấy lại những gì tôi đã mất !

 

 Này anh ơi:
                                           Thơ tôi không chất chứa
      Chẳng căm hờn, và cũng chẳng oán thù.
      Dù đời tôi gãy đổ bởi lao tù,
  Vì tôi muốn máu oan khiên ngưng chảy!
      Thơ của tôi mang nỗi niềm ngưỡng phục,
      Những Anh-Hùng Liệt-Nữ thuở xa xưa;
      Không so đo, không quản ngại nắng mưa,
      Ðã ngã xuống cho bờ tre mương lúa !


      Thơ của tôi,
           xót đau bao cuộc sống,
             Ðời dân tôi thèm chiếc bánh, manh quần.
      Những cuộc đời quằn quại kiếp nô dân,
             Ðầy tăm tối và muôn ngàn phẫn hận !

            

                                          Thơ của tôi,
     chỉ góp phần sự thật,
     Những tù đày, những oan khuất điêu tàn.
            Những mảnh đời phiêu dạt lầm than,
            Mà mộng ước miệt mài cùng tăm tối !

                

                                           Hỡi những Người thân thiết của tôi ơi,
      Tôi chưa về, vì tôi muốn chung vai;
      Ðòi Tự-Do, đòi áo cơm, sự thật,
      Ðòi Việt-Nam cất cánh đến tương lai.

                                           Hãy đứng lên ,
    ta xoay ngang vòng nạng,
    Quá lâu rồi, những tủi nhục cơ hàn.
    Hãy đòi lại bốn ngàn năm lịch sữ,
    Hãy vùng lên cho Tổ-Quốc sang trang !

                                         Ðường lưu lạc, mang nỗi buồn  da diết,
    Tóc ngả màu, trắng bạc với thời gian.
    Tôi vẫn biết, đời trăm lối gian nan,
    Nhưng trên hết, vẫn nỗi buồn vong quốc!

                  

                                   Tôi hỏi anh;
  Bàn tay anh giờ đã:
          Ngưng hung tàn, bạo ngược với anh em.
  Bàn tay anh, đầy vết máu lấm lem,
          Và anh đã, có lần nào hổ thẹn !



                                 Ngày tôi về
                                                    triệu bàn tay nắm chặt,
                                                    triệu tấm lòng, chỉ chung một niềm vuị

                                                Việt Nam ơi:
               Bây giờ ta ngẩng mặt,
     Ta mừng reo:
               Ta đã được làm Người!

                                                                            Tống Phước Hiến


Friday, June 22, 2012




Bùi  Tín Hãy Ngưng Khiêu Khích

    Tống phước Hiến



Trước khi Bùi Tín được ông Đỗ Văn phỏng vấn và đài phát thanh quốc tế BBC phát đi, thì  Bùi Tín được lịch sử ghi nhận là một đảng viên cộng sản, tuy chưa phải là nhân vật lãnh tụ có quyền quyết định, nhưng cũng thuộc vào hàng cao cấp. Với vai trò nầy, Bùi Tín có đầy đủ những tính cách đặc trưng của một tên cộng sản “chuyên nghiệp”, nghĩa là cũng hống hách kiêu căng phách lối, cũng biết nịnh trên hiếp dưới, cũng biết nương theo cường quyền, hèn nhát trước lương tâm và hung hăng bất lương khi cần thiết. Bùi Tín cũng tích cực góp phần củng cố đảng cộng sản của ông ta. Bùi Tín và phe đảng Bùi Tín đã chém những nhát dao oan nghiệt và hèn hạ vào thân thể Mẹ Việt Nam, làm máu của nhà ái quốc thấm tràn trên từng hàng chữ lịch sử, trên từng thước đất quê hương.
 Bùi Tín không bị phiền trách, vì phải đợi đến khi máu dân lành bị cộng sản hoang phí bừa bãi, Bùi Tín mới phát hiện ra bộ mặt thật tàn bạo gian tham của cộng sản. Bùi Tín bị chê trách vi những gì cao ngạo, hung hăng, Bùi Tín bị chê trách về những gì thuộc thiên lương, và nhân cách
Tóm lại, trong vai trò đảng viên cao cấp của đảng cộng sản, Bùi Tín đáng được đảng cộng sản xếp vào loại công thần năng động, nhưng đối với tổ quốc với lương dân thì Bùi Tín phải có mặt trên trang đầu của danh sách những tên tội đồ dân tộc.
Mạo nhận danh nghĩa phản kháng, Bùi Tín trả lời với báo giới, các đài phát thanh, phát hình, víết bài đăng báo, và cũng là một trong những blogger có nhiều bài phê bình giới chóp bu gian quyền cộng sản hiện nay. Ban đầu, Bùi Tín được phía Quốc gia đón tiếp như  người anh em. Tuy từng là tử thù nhau trên chiến địa; nhưng nay, Bùi Tín đã thấy được những ai,và những lý do gì khiến Nam Bắc phải chia lìa thù hận? Tại sao trên từng mỗi con sông, mỗi ngọn núi, trên mỗi cánh rừng  mỗi cánh đồng, trên mỗi con đường, mỗi khóm tre, mỗi ngôi đình làng mỗi miếu thờ -  máu lệ và oan khuất của người Việt đẫm tràn rúng động cả hồn thiêng sông núi. Ai đã gây ra và ai đã hưởng lợi?
Bùi Tín là kẻ rình rập để nương vào tình cảm chơn chất của người Quốc gia tỵ nạn cộng sàn mà tạo dựng cuộc sống mới. Trong các bài viết, Bùi Tín, quy trách những trạng huống, những khổ đau, những nguy cơ hiểm nạn của quê hương và của người dân đều bởi bàn tay của những người hoặc vì ngu muội“duy ý chí” quá nhiệt tình tin tưởng vào lý tưởng cộng sản mà đẩy quá nhanh tiền trình, không qua những giai đoạn cần và phải có, hoặc vì bản chất tham lam, phong kiến quan lại đã bám rẽ trong những ông quan “cách mạng cộng sản”. Bùi Tín cố gắng giải thích trên con đường bánh xe lịch sử phải đi qua đã có những …“tai nạn”, tai nạn ấy là do con  người chứ không phải do chủ thuyết cộng sản sai lầm. Sau những bước dạo quanh dò tìm và thử nghiệm, Bùi Tín cho xuất bản các tác phẩm thuộc loại hồi ký hoặc đối thoại như :” Hoa xuyên tuyết (1991), Mặt thật (1994),  Về Ba Ông Thánh (6/1995),  Mây Mù Thế Kỷ (1998). Quyển “mây Mù Thế Kỷ” Bùi Tín đề tên thật là Bùi Tín, và viết dưới dạng vấn đáp, nghĩa là Bùi Tín tự dọn sẳn những tình huống để giải thích, để ngụy biện nhằm mục đích phân trần nỗi oan, ngợi ca  ước mơ cao đẹp của đảng cộng sản. Bùi Tín tự cho phép Bùi Tín rời khỏi vành móng ngựa trước tỏa án lịch sử với thân phận tội đồ. Bùi Tín lại tự phong cho mình thành quan tòa, thành nhà lãnh đạo và Bùi Tín mặc sức vung vít kết án người nầy, mạt sát người nọ, Bùi Tín tự tiện dùng lý luận lưu manh của phường vô lại để thóa mạ, để sỉ nhục lý tưởng của người Quốc gia, để tuyên xưng lá cờ đỏ thảo khấu của hắn. Những quyễn khác Bùi Tín dùng bút hiệu Thành Tín. Đồng nhịp với các bài viết trong sách báo, trả lời phỏng vấn, Bùi Tín thực hiện chủ đích:
1/ Cá Nhân;
            a/ Tự nâng cao uy tín:  Thật không ai đủ can đảm muối mặt trơ trẻn tự viết sách báo, để tự “ngưỡng mộ” mình bằng Bùi Tín. Phịa ra  những câu chuyên hoang tưởng với những nhân vật cao cấp của cộng sản, của ngoại quốc và cả luôn phía Quốc gia, Bùi Tín cố tự vẻ vời từ khuôn mặt của kẻ khiếm khuyết nhân cách, khiếm thị tư tưởng của Bùi Tín thành những nhân vật thuộc loại trí thức, loại nhân vật có thể “dời non lấp biển!!!”
           b/ Chê bai biếm nhẽ: Những tên vô lại, thường vì bất tài nhưng lại nhiều tham vọng nên phải ngông cuồng xây dựng cái “uy tín”mà hắn không bao giờ có bằng cách đạp những người hơn hắn, bậc thầy của hắn xuống tận bùn đen, Bùi Tín là kẻ trung thành với lề thói nầy. Bùi Tín kết án  đồng bào tỵ nạn cộng sản khá nhiều tội danh như nào là ngoan cố, nào là cuồng điên, nào là bất nhân. Bùi Tín kết luận người tỵ nạn cộng sản phải biết hối hận và phải lập công chuộc tội, nghĩa là phải chấp nhận phục tùng gậy chỉ đường của Bùi Tín!.

2/ Đánh tráo lịch sử
a/ Toàn bộ quyển Mây Mù Thế Kỷ, Bùi Tín luôn tìm mọi cơ hội, và bằng nhiều mánh khóe gian manh khi mạnh mẽ, lúc lập lờ, nhưng lúc nào cũng gieo vào tâm tình người đọc rằng cuộc chiến tranh vừa qua là cuộc chiến tranh giữa Mỹ xâm lược và Việt Nam bị xâm lược – Việt Nam được Bùi Tín định nghĩa là phía Miền Bắc cộng sản làm đại diện. Bùi Tín đã xác nhận trong vùng nông thôn ở Miền Nam có cuộc “nổi dậy nên không thể chối được tội xâm lăng Miền Nam, Bùi Tín bèn trí trá giải thích rằng vì Luật số 10/59 , vì chương trình tố cộng, vì Đệ I Cộng Hòa không chấp nhận cuộc tổng tuyển cử vào năm 1956 nên mới cuộc nỗi dậy ấy. Thế nhưng, ai cũng biết rằng, cộng sản Bắc Việt thi hành việc chia hai Tổ Quốc theo chỉ thị Tàu cộng nhằm phục vụ lợi ích chiến lược của quốc tế cộng sản. Ai cũng hiểu VNCH tiếp thu Miền Nam từ tay thực dân Pháp, vì vậy VNCH gặp rất nhiều khó khăn về nội trị. VNCH cần thời gian để ổn định an ninh chính trị, phát triển quân bị, kinh tế, giáo dục,, xã hội, Tư pháp. Do vậy, về pháp lý, VNCH không có nghĩa vụ phải tuân thủ những điều khoảng của Hiệp định Geneve 1954. Trong lúc đó, phía cộng sản Bắc Việt nhờ vào tài lừa bịp và tàn bạo độc ác mà cướp được công kháng chiến, mà chiếm  đoạt chính nghĩa dân tộc. Ai cũng hiểu rằng, nhờ  nội trị được ồn định cộng với bàn tay tàn ác đẫm máu đã khiến người dân thêm khiếp sợ, sự cộng hưởng hai điều kiện trên giúp cho phía cộng sản thêm vững chãi. Dựa vào viện trợ dồi dào và tối đa của toàn khối cộng sản, kinh tế cộng sản được an định và phát triển theo hướng kinh sách kinh tế cộng sản. Nghĩa là cuối cùng, tài sản của toàn dân cũng phải lọt vào tay đảng cộng sản.
b/ Với lối lý luận xảo trá, Bùi Tín đánh tráo lịch sử, biến chính thể VNCH thành công cụ của Mỹ, nghĩa là chế độ bán nước. Vẫn chưa yên tâm, Bùi Tín còn chứng minh quân đội VNCH là chuyển thể từ quân đội do pháp hình thành. Trò lý luận bẩn thỉu nầy không phải do Bùi Tín “sáng chế phát minh” mà là sách lược, mà là lý luận đã được những bộ óc phía cộng sản quốc tế dàn dựng, dạy cho cán binh cán bộ cộng sản Bắc Việt, dùng đó làm vũ khí tước đoạt chính nghĩa của người Quốc Gia. Ai cũng hiểu rằng, Thực dân Pháp đã từng xâm lược Việt Nam, ai cũng hiểu rằng lịch sử Việt Nam thấm đẫm máu của hàng hàng lớp lớp chiến sĩ Quốc Gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân đảng….,Phong Trào Cần Vương, Văn Thân…., Hoàng Hoa Thám, Trương công Định, Lê Trung Đình. Phan bội Châu, Phan châu Trinh... Nhưng khi thế lực cộng sản xuất hiện, ai cũng thấy hiểm họa cộng sản còn nguy khốn hơn thực dân nhiều, ai cũng hiểu khi ánh sáng công lý của nhân loại rạng rỡ thắp sáng trên toàn thế giới, khi các nước thực dân đế quốc ý thức nhân loại sắp phải đương đầu mất còn với cộng sản, nhân loại cần phải tĩnh táo loại bỏ những tham lam mà đoàn kết để sống còn với cộng sản. Từ ý thức nầy, tất cả các đế quốc từng đi xâm chiếm lần lược trao trả độc lập cho những quốc gia thuộc địa, từng bước trang bị cho những quốc gia nầy đủ sức tự vệ, từ đó tiến tới thế liên minh chống cộng sản, đó là lý do mà tân Quốc Gia VNCH, và lực lượng bảo vệ tân quốc gia VNCH là quân đội VNCH có thêm điều kiện xuất hiện. Dù hôm nay, trong tình thế khó khăn, người Quốc Gia vẫn kiên quyết đập tan những mưu toan xúc phạm chính nghĩa của người Quốc Gia. Chính người Quốc Gia mới là những người chính thống được truyền thừa di sản tổ tiên Việt Nam, chính quân đội VNCH mới thực sự là lực lượng kế thừa quân đội của Tiền Nhân Việt Nam. Trận đánh vệ quốc Hoàng sa tháng 1/1974 Hải quân VNCH đã chứng minh đặc tính và vị thế kế thừa chính danh của chính thể VNCH của quân lực VNCH. Những quân nhân VNCH đã xứng đáng là những đứa con yêu của Mẹ Việt Nam. Chính nghĩa Quốc Gia VNCH đã sản sinh ra những Ngụy văn Thà, Nguyễn văn Long, Hồ ngọc Cẩn, những hổ tướng sống đúng thần cách “sinh vi tướng, tử vi thần”, những sĩ quan VNCH dù bị đày ải khắc nghiệt, dù bị lao tù tàn bạo nghiệt ngã vẫn không hàng giặc, họ trở thành những Trần bình Trọng thà chết không hàng. Những đấng anh hùng, những bậc có nhân cách sĩ khí chỉ được sản sinh và đào tạo dưỡng nuôi trong môi trường chính nghĩa. Phía cộng sản của Bùi Tín, phía mà Bùi Tín phùng mang nhắm mắt, trợn trừng la hét tung hô thì cũng chỉ có những loại người ăn cắp thơ, trơ mặt tự viết sách ca tụng mình, hèn hạ chối bỏ vợ con, hiếp dâm người cô thế rồi giết chết như Hồ chí Minh lãnh tụ thuộc loại cha già của Bùi Tín. Chắc chắn Bùi Tín phải biết Lời Kêu Gọi của Trường Chinh nhân danh Tổng Thư Ký Đảng Lao Động VN (tức là Tổng Bí Thư đảng cộng sản thời còn đánh lừa chưa dám công khai xưng là đảng cộng sản) đã hí hững vinh hạnh tuyên bố VN đã từng là chư hầu của Tàu ( xin xem Bản văn mang số 284/LĐ -Trích từ Hồ sơ Hoàng Sa&Trường Sa và Chủ Quyền Dân Tộc -ấn bản Úc Châu năm 2009 trang106) hay như Võ nguyên Giáp từng là tên chỉ điểm và là con nuôi của thực dân Pháp, xin trích một đoạn trong bài :”Võ Nguyên Giáp một hung thần cộng sản VN của tác giá Phùng ngọc Sa như sau:” Có thể nói, đây là thời gian ô nhục mà Võ Nguyên Giáp bị người quốc gia miệt thị khinh rẽ vì tội phản bội của y. Lúc bấy giờ phần lớn đều biết, Giáp nhờ có trung gian môi giới vận động, ngoài ra còn có sự cam kết nhận làm chỉ điểm cho Pháp, hết lòng trung thành với mẫu quốc Pháp, nhờ thế Giáp mới được nhận làm con nuôi cho Marty, tên chánh mật thám Pháp tại Bắc Kỳ. Xin nhắc lại, chỉ nhắc đến tên Marty cũng đũ làm nhiều nhà đấu tranh chống Pháp phải giựt mình kinh sợ. Cũng nhờ được làm con nuôi của Marty, Giáp mới được nhập học vào trường Albert Sarrault, một trường chỉ dành cho lũ Tây con và con cái của bọn quan lại Nam triều. Đổi lại, cũng vì phương vị con nuôi của Giáp đã có biết bao chiến sĩ  quốc gia ái quốc và tổ chức chống thực dân Pháp bị hại . Trên đây, không chỉ là sự tố cáo của một số cá nhân, các tổ chức chống Pháp, mà ngay cả hàng ngũ CSVN, trong đó có 3 tướng Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Đoàn Khuê, những nhân vật quyền lực nhất năm 1996, thêm vào đó còn có tên Trần Quỳnh từng là Phó Thủ tướng VC từ năm 1976 đến 1984 cùng công khai nói toạc ra, Võ Nguyên Giáp, trước là con nuôi của tên trùm mật thám Pháp Marty, ngoài ra còn nói rõ Giáp là một tên gian manh, cướp công lao và tiếm quyền của Phùng Chí Kiên trong việc thành lập bộ đội"cụ Hồ". Dịp nầy Võ Nguyên Giáp lại còn bị tố cáo, là người không đạo đức, vì đã gian dâm với vợ nhà văn Đào Vũ khibà nầy dạy piano tại tư gia của Giáp.

  
(Trẻ em mới 9 tuổi bị bắt đi lính và 11 tuổi phải chết cho đảng của Bùi Tín)
Tùy từng giai đoạn, Bùi Tín dán  lá cờ chính nghĩa cho cộng sản. Vì đang sống trong lòng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, Bùi Tín đành phải chừa chút cặn để gọi là giữ mối giao tình …, nhưng rốt cùng Bùi Tín vẫn kết luận  Mỹ là quân xâm lược, và quân lực VNCH là đội quân phản quốc đánh thuê cho đạo quân xâm lược Mỹ.
b/  Bùi Tín vẫn bất chấp lẻ phải để nhục mạ lá cờ Vàng và dùng lý luận của phường vô lại. Và với thói quen cộng sản, Bùi Tín  suy tôn lá cờ máu cộng sản.
            3/ Bùi Tín kín đáo khen ngợi và xác nhận đời sống người dân Việt Nam hôm nay do cộng sản lãnh đạo đã có những bước tiến khích lệ vì đã có tự do dân chủ, xúi người tỵ nạn về VN trực tiếp thảo luận với bọn gian quyền thảo khấu cộng sản.
            4/ Bùi Tín buộc tội người quốc gia, xa gần cáo buộc người tỵ nạn cộng sản phải bồi thường chiến tranh bằng cách gây quỹ để đền ơn cho bọn bộ đội cộng sản, an ủi cho những người lính VNCH. Bùi Tín mất dạy xúc phạm lòng ái quốc của những chiến sĩ Quân Lực VNCH khi Bùi Tín gọi những chiến sĩ VNCH, những đứa con yên của Mẹ VN, những ân nhân chấp nhận đau thương của đời mình để đánh đổi hạnh phúc và bình an cho người dân Miền Nam VN. Bùi Tín gọi những người lính VNCH là “nạn nhân chiến cuộc!”. Bùi Tín ngụy danh gọi kế hoạch trách nhiệm bồi thường và tri ân đội quân cộng sản Bắc Việt xâm lăng của hắn là quỹ xây dựng xã hội, trùng tu, học bỗng, dân nghèo…Bùi Tín ngầm cho biết đó là trách nhiệm thuộc lương tâm của kẻ từng là kẻ đánh thuê.
        Lịch sử đã chứng minh, nhiều lần, rất nhiều lần, người quốc gia đã từng bị cộng sản núp dưới võ bọc: Đoàn kết, Bảo vệ tổ quốc -  hôm nay bọn gian nhân  hiệp đảng Bùi Tín dùng những chữ như Tương lai, Đùm bọc, Nhân đạo, Đồng bào, Phát triển… để tiếp tục ngón nghề lường gạt bỉ ổi.
            Những ai binh vực cho Bùi Tín cần nên xem lại lịch sử. Bùi Tín chỉ lả một tên chạy hiệu, Về gia tộc thì Bùi Tín mang trong mình giòng máu của một tên Việt Gian. Bùi Tín chính là tên sát thủ trong tập đoàn sát thủ cộng sản. Bùi Tín không có bất cứ một chút uy tín gì, Bùi Tín không phải là nhà chính trị, Bùi Tín không là nhà văn. Tóm lại, Bùi Tín chỉ là tên hành nghề tráo bài ba lá, nhưng vì phi chính nghĩa, phi đạo đức nên, Bùi Tín đã để lộ hành tích là một tên lường gạt tồi tàn đốn mạt.
            Những ai thích thì cứ cá cược danh dự với hắn, những ai muốn làm kẻ mặt dày phải xấu mặt hổ thẹn với lịch sử thì cứ tự nhiên. Nhưng những kẻ nầy không được xúc phạm những nguời khác, đừng vì sự chưa tròn đầy của mình mà biến kẻ thù thành bạn, đừng biến kẻ tội đồ thành nhà ái quốc, kẻ lưu manh thành người lương thiện mà hệ lụy là đẩy chiến hữu của mình trở thành đối thủ, thành kẻ thù của chính mình. Dĩ nhiên, chúng tôi không muốn quý vị là đối thủ của chúng tôi. Nhưng, chúng tôi cũng thấy không còn tha thiết loại với loại người sẳn sàng xem kẻ thù thành “lãnh đạo” để huênh hoang tự khoe, để được xưng tụng là người “rộng lượng”. Hạng người như Bùi Tín rất quỷ quyệt, không bao giờ là bạn tốt với bất kỳ ai. Bùi Tín càng không phải là hạng người dùng lương tâm để định giá trị nhân cách. Tuy bây giờ, niên kỷ đã cao, trong quá khứ dù đã không bỏ sót bất kỳ cơ hội nào, Bùi Tín vẫn chưa lọt vào vị trí chóp bu; nhưng những ước mộng, những khát thèm danh lợi mà Bùi Tín đã cưu mang từ buổi đầu tham gia vào đoàn quân lưu manh hung ác thảo khấu cộng sản vẫn không tắt, vẫn chực chờ cơ hội để bước lên vị trí lãnh tụ chóp bu. Vì với vị trí lãnh tụ, Bùi Tín mới đánh tráo được lịch, mới từ vị trí là kẻ tội đồ thành người được quyền tuyên phán. Trước khi vĩnh viễn về với Mao, với Hồ, Bùi Tín có nhu cầu cấp thiết phải sửa đổi lịch sử, sửa đổi gia phả của Bùi Tín. Nhu cầu ấy phải được sửa lại: Bùi Bằng Đoàn từ tên Việt gian thành nhà ái quốc. Và không cần biết vì chính Bùi Bằng Đoàn hay vợ của Bùi Bằng Đoàn đã làm phật lòng tên thực dân Pháp nào đó nên bị thực dân Tây nầy bắn chết. Cái chết nầy là sự trừng phạt giữa tên chủ và kẻ tự nguyện làm nô lệ. Nhưng Bùi Tín muốn sửa lại rằng mẹ Bùi Tín bị “lá cờ Vàng” bắn chết! (xin xem trong Mây Mù Thế Kỷ). Nói theo ngôn ngữ của Dương Thu Hương thi gian manh như Bùi Tín đã đạt đến “Đĩnh Cao Chói Lọi!”
            Bài nầy, tôi viết trong nỗi phẩn hận, chua chát nhìn lại những người trong hàng ngũ chúng tôi, nay vì muốn chứng tỏ sự “độ lượng” mà sẳng sàng đứng phía bên kia chiến tuyến. Những kẻ nầy cũmg chỉ là những tên đang chờ cơ hội để được cộng sản đổi giấy khai sinh thành Bùi đình Thi.
            Đọc xong, nếu có vị nào đó hỏi:
            -Vậy tôi muốn gì? và Bùi Tín phải làm gì?
            Xin thưa rằng:
            -Chúng tôi không mong muốn đẩy Bùi Tín vào vị trí kẻ thù của chúng tôi. Vì quan điểm lịch sử của Tiền nhân đã truyền dạy rất rõ ràng , đó là mọi sự nên được giải quyết vào sự tha thứ,  lòng vị tha, sự bao dung, và vòng tay luôn chân tình nên rộng mở.
            Nhưng:
            -Chúng tôi bắt buộc Bùi Tín phải trả lại danh dự cho chúng tôi – những quân nhân, những cán bộ, những chiến sĩ thuộc nhiều màu áo đã từng chiến đấu dưới lá vờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Những Chiến Sĩ Quốc Gia đã từng chấp nhận gian lao khổ nạn để Bảo Quốc An Dân không cho phép Bùi Tín dùng bất cứ thủ đoạn trâng tráo để đánh tráo lịch sử. Phải trả lại vị trí và danh dự của chúng tôi về lại nơi mà từ thưở khoát lên vai trách nhiệm thân trai thời chiến loạn, chấp nhận gian lao hiểm nguy với mục tiêu  bảo vệ sự vẹn toàn của Tổ Quốc, bảo vệ an toàn cho người dân, để được xứng đáng là những thế hệ tiếp nối của dòng sống lịch sử.
            -Chúng tôi không cần Bùi Tín ở vị trí mà thuật ngữ gọi là Chiêu Hồi, là Trở Về Với Chính Nghĩa Quốc Gia, vì Bùi Tín còn cần phải chứng minh sự tự trọng, lòng ái quốc. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng cần có thời gian xem xét, rồi sau đó mới quyết định vị trí mới cho Bùi Tín.
            -Hành động cấp thiết nhất là Bùi Tín phải công khai xin lỗi chúng tôi, những người tỵ nạn cộng sản về những gì mà Bùi Tín đã dám xúc phạm chúng tôi trong những bài viết của Bùi Tín mà điển hình là tập” Mây Mù Thế Kỷ”. Sau khi xin lỗi. Bùi Tín phải tự tay hủy đốt quyển sách nầy.
            Nếu Bùi Tín muốn chúng tôi tha thứ và xóa bỏ hay giảm khinh tội trạng. Nếu Bùi Tín muốn thể hiện tư cách, thì Bùi Tín phải thực hiện những điều mà chúng tôi mong muốn như trên.
            Kính thưa quý vị, thiết nghĩ rằng, danh dự của chúng tôi cũng chính là danh dự của quý vị, của những người hoặc trực tiếp. hoặc gián tiếp đã từng góp mồ hôi, xương máu, trí tuệ và trái tim son sắc của mình cho đất nước Việt Nam. Chúng ta đã từng cùng nhau  chiến đấu dưới lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Bùi Tín bấp chấp sự thật, bất chấp công lý, bất chấp lương tâm, vì muốn đánh tráo danh dự riêng của Bùi Tín, của cha mẹ Bùi Tín hay vì phải thực hiện trách nhiệm do bạo quyền thảo khấu cộng sản giao phó, Bùi Tín lợi dụng sự hiếu khách, lòng bao dung của người tỵ nạn, luật pháp của quốc gia sở tại Hoa Kỳ mà dám cả gan xúc phạm danh dự Quân Lực VNCH, xúc phạm lý tưởng của Chiến Sĩ Quốc Gia, xúc phạm đến là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Tổ Quốc Việt Nam.
Trân trọng kính hỏi
Quý vị nghĩ sao?
     
                                Tống Phước Hiến

Trước khi Bùi Tín được ông Đỗ Văn phỏng vấn và đài phát thanh quốc tế BBC phát đi, thì  Bùi Tín được lịch sử ghi nhận là một đảng viên cộng sản, tuy chưa phải là nhân vật lãnh tụ có quyền quyết định, nhưng cũng thuộc vào hàng cao cấp. Với vai trò nầy, Bùi Tín có đầy đủ những tính cách đặc trưng của một tên cộng sản “chuyên nghiệp”, nghĩa là cũng hống hách kiêu căng phách lối, cũng biết nịnh trên hiếp dưới, cũng biết nương theo cường quyền, hèn nhát trước lương tâm và hung hăng bất lương khi cần thiết. Bùi Tín cũng tích cực góp phần củng cố đảng cộng sản của ông ta. Bùi Tín và phe đảng Bùi Tín đã chém những nhát dao oan nghiệt và hèn hạ vào thân thể Mẹ Việt Nam, làm máu của nhà ái quốc thấm tràn trên từng hàng chữ lịch sử, trên từng thước đất quê hương.
 Bùi Tín không bị phiền trách, vì phải đợi đến khi máu dân lành bị cộng sản hoang phí bừa bãi, Bùi Tín mới phát hiện ra bộ mặt thật tàn bạo gian tham của cộng sản. Bùi Tín bị chê trách vi những gì cao ngạo, hung hăng, Bùi Tín bị chê trách về những gì thuộc thiên lương, và nhân cách
Tóm lại, trong vai trò đảng viên cao cấp của đảng cộng sản, Bùi Tín đáng được đảng cộng sản xếp vào loại công thần năng động, nhưng đối với tổ quốc với lương dân thì Bùi Tín phải có mặt trên trang đầu của danh sách những tên tội đồ dân tộc.
Mạo nhận danh nghĩa phản kháng, Bùi Tín trả lời với báo giới, các đài phát thanh, phát hình, víết bài đăng báo, và cũng là một trong những blogger có nhiều bài phê bình giới chóp bu gian quyền cộng sản hiện nay. Ban đầu, Bùi Tín được phía Quốc gia đón tiếp như  người anh em. Tuy từng là tử thù nhau trên chiến địa; nhưng nay, Bùi Tín đã thấy được những ai,và những lý do gì khiến Nam Bắc phải chia lìa thù hận? Tại sao trên từng mỗi con sông, mỗi ngọn núi, trên mỗi cánh rừng  mỗi cánh đồng, trên mỗi con đường, mỗi khóm tre, mỗi ngôi đình làng mỗi miếu thờ -  máu lệ và oan khuất của người Việt đẫm tràn rúng động cả hồn thiêng sông núi. Ai đã gây ra và ai đã hưởng lợi?
Bùi Tín là kẻ rình rập để nương vào tình cảm chơn chất của người Quốc gia tỵ nạn cộng sàn mà tạo dựng cuộc sống mới. Trong các bài viết, Bùi Tín, quy trách những trạng huống, những khổ đau, những nguy cơ hiểm nạn của quê hương và của người dân đều bởi bàn tay của những người hoặc vì ngu muội“duy ý chí” quá nhiệt tình tin tưởng vào lý tưởng cộng sản mà đẩy quá nhanh tiền trình, không qua những giai đoạn cần và phải có, hoặc vì bản chất tham lam, phong kiến quan lại đã bám rẽ trong những ông quan “cách mạng cộng sản”. Bùi Tín cố gắng giải thích trên con đường bánh xe lịch sử phải đi qua đã có những …“tai nạn”, tai nạn ấy là do con  người chứ không phải do chủ thuyết cộng sản sai lầm. Sau những bước dạo quanh dò tìm và thử nghiệm, Bùi Tín cho xuất bản các tác phẩm thuộc loại hồi ký hoặc đối thoại như :” Hoa xuyên tuyết (1991), Mặt thật (1994),  Về Ba Ông Thánh (6/1995),  Mây Mù Thế Kỷ (1998). Quyển “mây Mù Thế Kỷ” Bùi Tín đề tên thật là Bùi Tín, và viết dưới dạng vấn đáp, nghĩa là Bùi Tín tự dọn sẳn những tình huống để giải thích, để ngụy biện nhằm mục đích phân trần nỗi oan, ngợi ca  ước mơ cao đẹp của đảng cộng sản. Bùi Tín tự cho phép Bùi Tín rời khỏi vành móng ngựa trước tỏa án lịch sử với thân phận tội đồ. Bùi Tín lại tự phong cho mình thành quan tòa, thành nhà lãnh đạo và Bùi Tín mặc sức vung vít kết án người nầy, mạt sát người nọ, Bùi Tín tự tiện dùng lý luận lưu manh của phường vô lại để thóa mạ, để sỉ nhục lý tưởng của người Quốc gia, để tuyên xưng lá cờ đỏ thảo khấu của hắn. Những quyễn khác Bùi Tín dùng bút hiệu Thành Tín. Đồng nhịp với các bài viết trong sách báo, trả lời phỏng vấn, Bùi Tín thực hiện chủ đích:
1/ Cá Nhân;
            a/ Tự nâng cao uy tín:  Thật không ai đủ can đảm muối mặt trơ trẻn tự viết sách báo, để tự “ngưỡng mộ” mình bằng Bùi Tín. Phịa ra  những câu chuyên hoang tưởng với những nhân vật cao cấp của cộng sản, của ngoại quốc và cả luôn phía Quốc gia, Bùi Tín cố tự vẻ vời từ khuôn mặt của kẻ khiếm khuyết nhân cách, khiếm thị tư tưởng của Bùi Tín thành những nhân vật thuộc loại trí thức, loại nhân vật có thể “dời non lấp biển!!!”
           b/ Chê bai biếm nhẽ: Những tên vô lại, thường vì bất tài nhưng lại nhiều tham vọng nên phải ngông cuồng xây dựng cái “uy tín”mà hắn không bao giờ có bằng cách đạp những người hơn hắn, bậc thầy của hắn xuống tận bùn đen, Bùi Tín là kẻ trung thành với lề thói nầy. Bùi Tín kết án  đồng bào tỵ nạn cộng sản khá nhiều tội danh như nào là ngoan cố, nào là cuồng điên, nào là bất nhân. Bùi Tín kết luận người tỵ nạn cộng sản phải biết hối hận và phải lập công chuộc tội, nghĩa là phải chấp nhận phục tùng gậy chỉ đường của Bùi Tín!.

2/ Đánh tráo lịch sử
a/ Toàn bộ quyển Mây Mù Thế Kỷ, Bùi Tín luôn tìm mọi cơ hội, và bằng nhiều mánh khóe gian manh khi mạnh mẽ, lúc lập lờ, nhưng lúc nào cũng gieo vào tâm tình người đọc rằng cuộc chiến tranh vừa qua là cuộc chiến tranh giữa Mỹ xâm lược và Việt Nam bị xâm lược – Việt Nam được Bùi Tín định nghĩa là phía Miền Bắc cộng sản làm đại diện. Bùi Tín đã xác nhận trong vùng nông thôn ở Miền Nam có cuộc “nổi dậy nên không thể chối được tội xâm lăng Miền Nam, Bùi Tín bèn trí trá giải thích rằng vì Luật số 10/59 , vì chương trình tố cộng, vì Đệ I Cộng Hòa không chấp nhận cuộc tổng tuyển cử vào năm 1956 nên mới cuộc nỗi dậy ấy. Thế nhưng, ai cũng biết rằng, cộng sản Bắc Việt thi hành việc chia hai Tổ Quốc theo chỉ thị Tàu cộng nhằm phục vụ lợi ích chiến lược của quốc tế cộng sản. Ai cũng hiểu VNCH tiếp thu Miền Nam từ tay thực dân Pháp, vì vậy VNCH gặp rất nhiều khó khăn về nội trị. VNCH cần thời gian để ổn định an ninh chính trị, phát triển quân bị, kinh tế, giáo dục,, xã hội, Tư pháp. Do vậy, về pháp lý, VNCH không có nghĩa vụ phải tuân thủ những điều khoảng của Hiệp định Geneve 1954. Trong lúc đó, phía cộng sản Bắc Việt nhờ vào tài lừa bịp và tàn bạo độc ác mà cướp được công kháng chiến, mà chiếm  đoạt chính nghĩa dân tộc. Ai cũng hiểu rằng, nhờ  nội trị được ồn định cộng với bàn tay tàn ác đẫm máu đã khiến người dân thêm khiếp sợ, sự cộng hưởng hai điều kiện trên giúp cho phía cộng sản thêm vững chãi. Dựa vào viện trợ dồi dào và tối đa của toàn khối cộng sản, kinh tế cộng sản được an định và phát triển theo hướng kinh sách kinh tế cộng sản. Nghĩa là cuối cùng, tài sản của toàn dân cũng phải lọt vào tay đảng cộng sản.
b/ Với lối lý luận xảo trá, Bùi Tín đánh tráo lịch sử, biến chính thể VNCH thành công cụ của Mỹ, nghĩa là chế độ bán nước. Vẫn chưa yên tâm, Bùi Tín còn chứng minh quân đội VNCH là chuyển thể từ quân đội do pháp hình thành. Trò lý luận bẩn thỉu nầy không phải do Bùi Tín “sáng chế phát minh” mà là sách lược, mà là lý luận đã được những bộ óc phía cộng sản quốc tế dàn dựng, dạy cho cán binh cán bộ cộng sản Bắc Việt, dùng đó làm vũ khí tước đoạt chính nghĩa của người Quốc Gia. Ai cũng hiểu rằng, Thực dân Pháp đã từng xâm lược Việt Nam, ai cũng hiểu rằng lịch sử Việt Nam thấm đẫm máu của hàng hàng lớp lớp chiến sĩ Quốc Gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân đảng….,Phong Trào Cần Vương, Văn Thân…., Hoàng Hoa Thám, Trương công Định, Lê Trung Đình. Phan bội Châu, Phan châu Trinh... Nhưng khi thế lực cộng sản xuất hiện, ai cũng thấy hiểm họa cộng sản còn nguy khốn hơn thực dân nhiều, ai cũng hiểu khi ánh sáng công lý của nhân loại rạng rỡ thắp sáng trên toàn thế giới, khi các nước thực dân đế quốc ý thức nhân loại sắp phải đương đầu mất còn với cộng sản, nhân loại cần phải tĩnh táo loại bỏ những tham lam mà đoàn kết để sống còn với cộng sản. Từ ý thức nầy, tất cả các đế quốc từng đi xâm chiếm lần lược trao trả độc lập cho những quốc gia thuộc địa, từng bước trang bị cho những quốc gia nầy đủ sức tự vệ, từ đó tiến tới thế liên minh chống cộng sản, đó là lý do mà tân Quốc Gia VNCH, và lực lượng bảo vệ tân quốc gia VNCH là quân đội VNCH có thêm điều kiện xuất hiện. Dù hôm nay, trong tình thế khó khăn, người Quốc Gia vẫn kiên quyết đập tan những mưu toan xúc phạm chính nghĩa của người Quốc Gia. Chính người Quốc Gia mới là những người chính thống được truyền thừa di sản tổ tiên Việt Nam, chính quân đội VNCH mới thực sự là lực lượng kế thừa quân đội của Tiền Nhân Việt Nam. Trận đánh vệ quốc Hoàng sa tháng 1/1974 Hải quân VNCH đã chứng minh đặc tính và vị thế kế thừa chính danh của chính thể VNCH của quân lực VNCH. Những quân nhân VNCH đã xứng đáng là những đứa con yêu của Mẹ Việt Nam. Chính nghĩa Quốc Gia VNCH đã sản sinh ra những Ngụy văn Thà, Nguyễn văn Long, Hồ ngọc Cẩn, những hổ tướng sống đúng thần cách “sinh vi tướng, tử vi thần”, những sĩ quan VNCH dù bị đày ải khắc nghiệt, dù bị lao tù tàn bạo nghiệt ngã vẫn không hàng giặc, họ trở thành những Trần bình Trọng thà chết không hàng. Những đấng anh hùng, những bậc có nhân cách sĩ khí chỉ được sản sinh và đào tạo dưỡng nuôi trong môi trường chính nghĩa. Phía cộng sản của Bùi Tín, phía mà Bùi Tín phùng mang nhắm mắt, trợn trừng la hét tung hô thì cũng chỉ có những loại người ăn cắp thơ, trơ mặt tự viết sách ca tụng mình, hèn hạ chối bỏ vợ con, hiếp dâm người cô thế rồi giết chết như Hồ chí Minh lãnh tụ thuộc loại cha già của Bùi Tín. Chắc chắn Bùi Tín phải biết Lời Kêu Gọi của Trường Chinh nhân danh Tổng Thư Ký Đảng Lao Động VN (tức là Tổng Bí Thư đảng cộng sản thời còn đánh lừa chưa dám công khai xưng là đảng cộng sản) đã hí hững vinh hạnh tuyên bố VN đã từng là chư hầu của Tàu ( xin xem Bản văn mang số 284/LĐ -Trích từ Hồ sơ Hoàng Sa&Trường Sa và Chủ Quyền Dân Tộc -ấn bản Úc Châu năm 2009 trang106) hay như Võ nguyên Giáp từng là tên chỉ điểm và là con nuôi của thực dân Pháp, xin trích một đoạn trong bài :”Võ Nguyên Giáp một hung thần cộng sản VN của tác giá Phùng ngọc Sa như sau:” Có thể nói, đây là thời gian ô nhục mà Võ Nguyên Giáp bị người quốc gia miệt thị khinh rẽ vì tội phản bội của y. Lúc bấy giờ phần lớn đều biết, Giáp nhờ có trung gian môi giới vận động, ngoài ra còn có sự cam kết nhận làm chỉ điểm cho Pháp, hết lòng trung thành với mẫu quốc Pháp, nhờ thế Giáp mới được nhận làm con nuôi cho Marty, tên chánh mật thám Pháp tại Bắc Kỳ. Xin nhắc lại, chỉ nhắc đến tên Marty cũng đũ làm nhiều nhà đấu tranh chống Pháp phải giựt mình kinh sợ. Cũng nhờ được làm con nuôi của Marty, Giáp mới được nhập học vào trường Albert Sarrault, một trường chỉ dành cho lũ Tây con và con cái của bọn quan lại Nam triều. Đổi lại, cũng vì phương vị con nuôi của Giáp đã có biết bao chiến sĩ  quốc gia ái quốc và tổ chức chống thực dân Pháp bị hại . Trên đây, không chỉ là sự tố cáo của một số cá nhân, các tổ chức chống Pháp, mà ngay cả hàng ngũ CSVN, trong đó có 3 tướng Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Đoàn Khuê, những nhân vật quyền lực nhất năm 1996, thêm vào đó còn có tên Trần Quỳnh từng là Phó Thủ tướng VC từ năm 1976 đến 1984 cùng công khai nói toạc ra, Võ Nguyên Giáp, trước là con nuôi của tên trùm mật thám Pháp Marty, ngoài ra còn nói rõ Giáp là một tên gian manh, cướp công lao và tiếm quyền của Phùng Chí Kiên trong việc thành lập bộ đội"cụ Hồ". Dịp nầy Võ Nguyên Giáp lại còn bị tố cáo, là người không đạo đức, vì đã gian dâm với vợ nhà văn Đào Vũ khi bà nầy dạy piano tại tư gia của Giáp.
Tùy từng giai đoạn, Bùi Tín dán  lá cờ chính nghĩa cho cộng sản. Vì đang sống trong lòng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, Bùi Tín đành phải chừa chút cặn để gọi là giữ mối giao tình …, nhưng rốt cùng Bùi Tín vẫn kết luận  Mỹ là quân xâm lược, và quân lực VNCH là đội quân phản quốc đánh thuê cho đạo quân xâm lược Mỹ.
b/  Bùi Tín vẫn bất chấp lẻ phải để nhục mạ lá cờ Vàng và dùng lý luận của phường vô lại. Và với thói quen cộng sản, Bùi Tín  suy tôn lá cờ máu cộng sản.
            3/ Bùi Tín kín đáo khen ngợi và xác nhận đời sống người dân Việt Nam hôm nay do cộng sản lãnh đạo đã có những bước tiến khích lệ vì đã có tự do dân chủ, xúi người tỵ nạn về VN trực tiếp thảo luận với bọn gian quyền thảo khấu cộng sản.
            4/ Bùi Tín buộc tội người quốc gia, xa gần cáo buộc người tỵ nạn cộng sản phải bồi thường chiến tranh bằng cách gây quỹ để đền ơn cho bọn bộ đội cộng sản, an ủi cho những người lính VNCH. Bùi Tín mất dạy xúc phạm lòng ái quốc của những chiến sĩ Quân Lực VNCH khi Bùi Tín gọi những chiến sĩ VNCH, những đứa con yên của Mẹ VN, những ân nhân chấp nhận đau thương của đời mình để đánh đổi hạnh phúc và bình an cho người dân Miền Nam VN. Bùi Tín gọi những người lính VNCH là “nạn nhân chiến cuộc!”. Bùi Tín ngụy danh gọi kế hoạch trách nhiệm bồi thường và tri ân đội quân cộng sản Bắc Việt xâm lăng của hắn là quỹ xây dựng xã hội, trùng tu, học bỗng, dân nghèo…Bùi Tín ngầm cho biết đó là trách nhiệm thuộc lương tâm của kẻ từng là kẻ đánh thuê.
        Lịch sử đã chứng minh, nhiều lần, rất nhiều lần, người quốc gia đã từng bị cộng sản núp dưới võ bọc: Đoàn kết, Bảo vệ tổ quốc -  hôm nay bọn gian nhân  hiệp đảng Bùi Tín dùng những chữ như Tương lai, Đùm bọc, Nhân đạo, Đồng bào, Phát triển… để tiếp tục ngón nghề lường gạt bỉ ổi.
            Những ai binh vực cho Bùi Tín cần nên xem lại lịch sử. Bùi Tín chỉ lả một tên chạy hiệu, Về gia tộc thì Bùi Tín mang trong mình giòng máu của một tên Việt Gian. Bùi Tín chính là tên sát thủ trong tập đoàn sát thủ cộng sản. Bùi Tín không có bất cứ một chút uy tín gì, Bùi Tín không phải là nhà chính trị, Bùi Tín không là nhà văn. Tóm lại, Bùi Tín chỉ là tên hành nghề tráo bài ba lá, nhưng vì phi chính nghĩa, phi đạo đức nên, Bùi Tín đã để lộ hành tích là một tên lường gạt tồi tàn đốn mạt.
            Những ai thích thì cứ cá cược danh dự với hắn, những ai muốn làm kẻ mặt dày phải xấu mặt hổ thẹn với lịch sử thì cứ tự nhiên. Nhưng những kẻ nầy không được xúc phạm những nguời khác, đừng vì sự chưa tròn đầy của mình mà biến kẻ thù thành bạn, đừng biến kẻ tội đồ thành nhà ái quốc, kẻ lưu manh thành người lương thiện mà hệ lụy là đẩy chiến hữu của mình trở thành đối thủ, thành kẻ thù của chính mình. Dĩ nhiên, chúng tôi không muốn quý vị là đối thủ của chúng tôi. Nhưng, chúng tôi cũng thấy không còn tha thiết loại với loại người sẳn sàng xem kẻ thù thành “lãnh đạo” để huênh hoang tự khoe, để được xưng tụng là người “rộng lượng”. Hạng người như Bùi Tín rất quỷ quyệt, không bao giờ là bạn tốt với bất kỳ ai. Bùi Tín càng không phải là hạng người dùng lương tâm để định giá trị nhân cách. Tuy bây giờ, niên kỷ đã cao, trong quá khứ dù đã không bỏ sót bất kỳ cơ hội nào, Bùi Tín vẫn chưa lọt vào vị trí chóp bu; nhưng những ước mộng, những khát thèm danh lợi mà Bùi Tín đã cưu mang từ buổi đầu tham gia vào đoàn quân lưu manh hung ác thảo khấu cộng sản vẫn không tắt, vẫn chực chờ cơ hội để bước lên vị trí lãnh tụ chóp bu. Vì với vị trí lãnh tụ, Bùi Tín mới đánh tráo được lịch, mới từ vị trí là kẻ tội đồ thành người được quyền tuyên phán. Trước khi vĩnh viễn về với Mao, với Hồ, Bùi Tín có nhu cầu cấp thiết phải sửa đổi lịch sử, sửa đổi gia phả của Bùi Tín. Nhu cầu ấy phải được sửa lại: Bùi Bằng Đoàn từ tên Việt gian thành nhà ái quốc. Và không cần biết vì chính Bùi Bằng Đoàn hay vợ của Bùi Bằng Đoàn đã làm phật lòng tên thực dân Pháp nào đó nên bị thực dân Tây nầy bắn chết. Cái chết nầy là sự trừng phạt giữa tên chủ và kẻ tự nguyện làm nô lệ. Nhưng Bùi Tín muốn sửa lại rằng mẹ Bùi Tín bị “lá cờ Vàng” bắn chết! (xin xem trong Mây Mù Thế Kỷ). Nói theo ngôn ngữ của Dương Thu Hương thi gian manh như Bùi Tín đã đạt đến “Đĩnh Cao Chói Lọi!”
            Bài nầy, tôi viết trong nỗi phẩn hận, chua chát nhìn lại những người trong hàng ngũ chúng tôi, nay vì muốn chứng tỏ sự “độ lượng” mà sẳng sàng đứng phía bên kia chiến tuyến. Những kẻ nầy cũmg chỉ là những tên đang chờ cơ hội để được cộng sản đổi giấy khai sinh thành Bùi đình Thi.
            Đọc xong, nếu có vị nào đó hỏi:
            -Vậy tôi muốn gì? và Bùi Tín phải làm gì?
            Xin thưa rằng:
            -Chúng tôi không mong muốn đẩy Bùi Tín vào vị trí kẻ thù của chúng tôi. Vì quan điểm lịch sử của Tiền nhân đã truyền dạy rất rõ ràng , đó là mọi sự nên được giải quyết vào sự tha thứ,  lòng vị tha, sự bao dung, và vòng tay luôn chân tình nên rộng mở.
            Nhưng:
            -Chúng tôi bắt buộc Bùi Tín phải trả lại danh dự cho chúng tôi – những quân nhân, những cán bộ, những chiến sĩ thuộc nhiều màu áo đã từng chiến đấu dưới lá vờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Những Chiến Sĩ Quốc Gia đã từng chấp nhận gian lao khổ nạn để Bảo Quốc An Dân không cho phép Bùi Tín dùng bất cứ thủ đoạn trâng tráo để đánh tráo lịch sử. Phải trả lại vị trí và danh dự của chúng tôi về lại nơi mà từ thưở khoát lên vai trách nhiệm thân trai thời chiến loạn, chấp nhận gian lao hiểm nguy với mục tiêu  bảo vệ sự vẹn toàn của Tổ Quốc, bảo vệ an toàn cho người dân, để được xứng đáng là những thế hệ tiếp nối của dòng sống lịch sử.
            -Chúng tôi không cần Bùi Tín ở vị trí mà thuật ngữ gọi là Chiêu Hồi, là Trở Về Với Chính Nghĩa Quốc Gia, vì Bùi Tín còn cần phải chứng minh sự tự trọng, lòng ái quốc. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng cần có thời gian xem xét, rồi sau đó mới quyết định vị trí mới cho Bùi Tín.
            -Hành động cấp thiết nhất là Bùi Tín phải công khai xin lỗi chúng tôi, những người tỵ nạn cộng sản về những gì mà Bùi Tín đã dám xúc phạm chúng tôi trong những bài viết của Bùi Tín mà điển hình là tập” Mây Mù Thế Kỷ”. Sau khi xin lỗi. Bùi Tín phải tự tay hủy đốt quyển sách nầy.
            Nếu Bùi Tín muốn chúng tôi tha thứ và xóa bỏ hay giảm khinh tội trạng. Nếu Bùi Tín muốn thể hiện tư cách, thì Bùi Tín phải thực hiện những điều mà chúng tôi mong muốn như trên.
            Kính thưa quý vị, thiết nghĩ rằng, danh dự của chúng tôi cũng chính là danh dự của quý vị, của những người hoặc trực tiếp. hoặc gián tiếp đã từng góp mồ hôi, xương máu, trí tuệ và trái tim son sắc của mình cho đất nước Việt Nam. Chúng ta đã từng cùng nhau  chiến đấu dưới lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Bùi Tín bấp chấp sự thật, bất chấp công lý, bất chấp lương tâm, vì muốn đánh tráo danh dự riêng của Bùi Tín, của cha mẹ Bùi Tín hay vì phải thực hiện trách nhiệm do bạo quyền thảo khấu cộng sản giao phó, Bùi Tín lợi dụng sự hiếu khách, lòng bao dung của người tỵ nạn, luật pháp của quốc gia sở tại Hoa Kỳ mà dám cả gan xúc phạm danh dự Quân Lực VNCH, xúc phạm lý tưởng của Chiến Sĩ Quốc Gia, xúc phạm đến là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Tổ Quốc Việt Nam.
Trân trọng kính hỏi
Quý vị nghĩ sao?
     
                                Tống Phước Hiến


Trước khi Bùi Tín được ông Đỗ Văn phỏng vấn và đài phát thanh quốc tế BBC phát đi, thì  Bùi Tín được lịch sử ghi nhận là một đảng viên cộng sản, tuy chưa phải là nhân vật lãnh tụ có quyền quyết định, nhưng cũng thuộc vào hàng cao cấp. Với vai trò nầy, Bùi Tín có đầy đủ những tính cách đặc trưng của một tên cộng sản “chuyên nghiệp”, nghĩa là cũng hống hách kiêu căng phách lối, cũng biết nịnh trên hiếp dưới, cũng biết nương theo cường quyền, hèn nhát trước lương tâm và hung hăng bất lương khi cần thiết. Bùi Tín cũng tích cực góp phần củng cố đảng cộng sản của ông ta. Bùi Tín và phe đảng Bùi Tín đã chém những nhát dao oan nghiệt và hèn hạ vào thân thể Mẹ Việt Nam, làm máu của nhà ái quốc thấm tràn trên từng hàng chữ lịch sử, trên từng thước đất quê hương.
 Bùi Tín không bị phiền trách, vì phải đợi đến khi máu dân lành bị cộng sản hoang phí bừa bãi, Bùi Tín mới phát hiện ra bộ mặt thật tàn bạo gian tham của cộng sản. Bùi Tín bị chê trách vi những gì cao ngạo, hung hăng, Bùi Tín bị chê trách về những gì thuộc thiên lương, và nhân cách
Tóm lại, trong vai trò đảng viên cao cấp của đảng cộng sản, Bùi Tín đáng được đảng cộng sản xếp vào loại công thần năng động, nhưng đối với tổ quốc với lương dân thì Bùi Tín phải có mặt trên trang đầu của danh sách những tên tội đồ dân tộc.
Mạo nhận danh nghĩa phản kháng, Bùi Tín trả lời với báo giới, các đài phát thanh, phát hình, víết bài đăng báo, và cũng là một trong những blogger có nhiều bài phê bình giới chóp bu gian quyền cộng sản hiện nay. Ban đầu, Bùi Tín được phía Quốc gia đón tiếp như  người anh em. Tuy từng là tử thù nhau trên chiến địa; nhưng nay, Bùi Tín đã thấy được những ai,và những lý do gì khiến Nam Bắc phải chia lìa thù hận? Tại sao trên từng mỗi con sông, mỗi ngọn núi, trên mỗi cánh rừng  mỗi cánh đồng, trên mỗi con đường, mỗi khóm tre, mỗi ngôi đình làng mỗi miếu thờ -  máu lệ và oan khuất của người Việt đẫm tràn rúng động cả hồn thiêng sông núi. Ai đã gây ra và ai đã hưởng lợi?
Bùi Tín là kẻ rình rập để nương vào tình cảm chơn chất của người Quốc gia tỵ nạn cộng sàn mà tạo dựng cuộc sống mới. Trong các bài viết, Bùi Tín, quy trách những trạng huống, những khổ đau, những nguy cơ hiểm nạn của quê hương và của người dân đều bởi bàn tay của những người hoặc vì ngu muội“duy ý chí” quá nhiệt tình tin tưởng vào lý tưởng cộng sản mà đẩy quá nhanh tiền trình, không qua những giai đoạn cần và phải có, hoặc vì bản chất tham lam, phong kiến quan lại đã bám rẽ trong những ông quan “cách mạng cộng sản”. Bùi Tín cố gắng giải thích trên con đường bánh xe lịch sử phải đi qua đã có những …“tai nạn”, tai nạn ấy là do con  người chứ không phải do chủ thuyết cộng sản sai lầm. Sau những bước dạo quanh dò tìm và thử nghiệm, Bùi Tín cho xuất bản các tác phẩm thuộc loại hồi ký hoặc đối thoại như :” Hoa xuyên tuyết (1991), Mặt thật (1994),  Về Ba Ông Thánh (6/1995),  Mây Mù Thế Kỷ (1998). Quyển “mây Mù Thế Kỷ” Bùi Tín đề tên thật là Bùi Tín, và viết dưới dạng vấn đáp, nghĩa là Bùi Tín tự dọn sẳn những tình huống để giải thích, để ngụy biện nhằm mục đích phân trần nỗi oan, ngợi ca  ước mơ cao đẹp của đảng cộng sản. Bùi Tín tự cho phép Bùi Tín rời khỏi vành móng ngựa trước tỏa án lịch sử với thân phận tội đồ. Bùi Tín lại tự phong cho mình thành quan tòa, thành nhà lãnh đạo và Bùi Tín mặc sức vung vít kết án người nầy, mạt sát người nọ, Bùi Tín tự tiện dùng lý luận lưu manh của phường vô lại để thóa mạ, để sỉ nhục lý tưởng của người Quốc gia, để tuyên xưng lá cờ đỏ thảo khấu của hắn. Những quyễn khác Bùi Tín dùng bút hiệu Thành Tín. Đồng nhịp với các bài viết trong sách báo, trả lời phỏng vấn, Bùi Tín thực hiện chủ đích:
1/ Cá Nhân;
            a/ Tự nâng cao uy tín:  Thật không ai đủ can đảm muối mặt trơ trẻn tự viết sách báo, để tự “ngưỡng mộ” mình bằng Bùi Tín. Phịa ra  những câu chuyên hoang tưởng với những nhân vật cao cấp của cộng sản, của ngoại quốc và cả luôn phía Quốc gia, Bùi Tín cố tự vẻ vời từ khuôn mặt của kẻ khiếm khuyết nhân cách, khiếm thị tư tưởng của Bùi Tín thành những nhân vật thuộc loại trí thức, loại nhân vật có thể “dời non lấp biển!!!”
           b/ Chê bai biếm nhẽ: Những tên vô lại, thường vì bất tài nhưng lại nhiều tham vọng nên phải ngông cuồng xây dựng cái “uy tín”mà hắn không bao giờ có bằng cách đạp những người hơn hắn, bậc thầy của hắn xuống tận bùn đen, Bùi Tín là kẻ trung thành với lề thói nầy. Bùi Tín kết án  đồng bào tỵ nạn cộng sản khá nhiều tội danh như nào là ngoan cố, nào là cuồng điên, nào là bất nhân. Bùi Tín kết luận người tỵ nạn cộng sản phải biết hối hận và phải lập công chuộc tội, nghĩa là phải chấp nhận phục tùng gậy chỉ đường của Bùi Tín!.

2/ Đánh tráo lịch sử
a/ Toàn bộ quyển Mây Mù Thế Kỷ, Bùi Tín luôn tìm mọi cơ hội, và bằng nhiều mánh khóe gian manh khi mạnh mẽ, lúc lập lờ, nhưng lúc nào cũng gieo vào tâm tình người đọc rằng cuộc chiến tranh vừa qua là cuộc chiến tranh giữa Mỹ xâm lược và Việt Nam bị xâm lược – Việt Nam được Bùi Tín định nghĩa là phía Miền Bắc cộng sản làm đại diện. Bùi Tín đã xác nhận trong vùng nông thôn ở Miền Nam có cuộc “nổi dậy nên không thể chối được tội xâm lăng Miền Nam, Bùi Tín bèn trí trá giải thích rằng vì Luật số 10/59 , vì chương trình tố cộng, vì Đệ I Cộng Hòa không chấp nhận cuộc tổng tuyển cử vào năm 1956 nên mới cuộc nỗi dậy ấy. Thế nhưng, ai cũng biết rằng, cộng sản Bắc Việt thi hành việc chia hai Tổ Quốc theo chỉ thị Tàu cộng nhằm phục vụ lợi ích chiến lược của quốc tế cộng sản. Ai cũng hiểu VNCH tiếp thu Miền Nam từ tay thực dân Pháp, vì vậy VNCH gặp rất nhiều khó khăn về nội trị. VNCH cần thời gian để ổn định an ninh chính trị, phát triển quân bị, kinh tế, giáo dục,, xã hội, Tư pháp. Do vậy, về pháp lý, VNCH không có nghĩa vụ phải tuân thủ những điều khoảng của Hiệp định Geneve 1954. Trong lúc đó, phía cộng sản Bắc Việt nhờ vào tài lừa bịp và tàn bạo độc ác mà cướp được công kháng chiến, mà chiếm  đoạt chính nghĩa dân tộc. Ai cũng hiểu rằng, nhờ  nội trị được ồn định cộng với bàn tay tàn ác đẫm máu đã khiến người dân thêm khiếp sợ, sự cộng hưởng hai điều kiện trên giúp cho phía cộng sản thêm vững chãi. Dựa vào viện trợ dồi dào và tối đa của toàn khối cộng sản, kinh tế cộng sản được an định và phát triển theo hướng kinh sách kinh tế cộng sản. Nghĩa là cuối cùng, tài sản của toàn dân cũng phải lọt vào tay đảng cộng sản.
b/ Với lối lý luận xảo trá, Bùi Tín đánh tráo lịch sử, biến chính thể VNCH thành công cụ của Mỹ, nghĩa là chế độ bán nước. Vẫn chưa yên tâm, Bùi Tín còn chứng minh quân đội VNCH là chuyển thể từ quân đội do pháp hình thành. Trò lý luận bẩn thỉu nầy không phải do Bùi Tín “sáng chế phát minh” mà là sách lược, mà là lý luận đã được những bộ óc phía cộng sản quốc tế dàn dựng, dạy cho cán binh cán bộ cộng sản Bắc Việt, dùng đó làm vũ khí tước đoạt chính nghĩa của người Quốc Gia. Ai cũng hiểu rằng, Thực dân Pháp đã từng xâm lược Việt Nam, ai cũng hiểu rằng lịch sử Việt Nam thấm đẫm máu của hàng hàng lớp lớp chiến sĩ Quốc Gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân đảng….,Phong Trào Cần Vương, Văn Thân…., Hoàng Hoa Thám, Trương công Định, Lê Trung Đình. Phan bội Châu, Phan châu Trinh... Nhưng khi thế lực cộng sản xuất hiện, ai cũng thấy hiểm họa cộng sản còn nguy khốn hơn thực dân nhiều, ai cũng hiểu khi ánh sáng công lý của nhân loại rạng rỡ thắp sáng trên toàn thế giới, khi các nước thực dân đế quốc ý thức nhân loại sắp phải đương đầu mất còn với cộng sản, nhân loại cần phải tĩnh táo loại bỏ những tham lam mà đoàn kết để sống còn với cộng sản. Từ ý thức nầy, tất cả các đế quốc từng đi xâm chiếm lần lược trao trả độc lập cho những quốc gia thuộc địa, từng bước trang bị cho những quốc gia nầy đủ sức tự vệ, từ đó tiến tới thế liên minh chống cộng sản, đó là lý do mà tân Quốc Gia VNCH, và lực lượng bảo vệ tân quốc gia VNCH là quân đội VNCH có thêm điều kiện xuất hiện. Dù hôm nay, trong tình thế khó khăn, người Quốc Gia vẫn kiên quyết đập tan những mưu toan xúc phạm chính nghĩa của người Quốc Gia. Chính người Quốc Gia mới là những người chính thống được truyền thừa di sản tổ tiên Việt Nam, chính quân đội VNCH mới thực sự là lực lượng kế thừa quân đội của Tiền Nhân Việt Nam. Trận đánh vệ quốc Hoàng sa tháng 1/1974 Hải quân VNCH đã chứng minh đặc tính và vị thế kế thừa chính danh của chính thể VNCH của quân lực VNCH. Những quân nhân VNCH đã xứng đáng là những đứa con yêu của Mẹ Việt Nam. Chính nghĩa Quốc Gia VNCH đã sản sinh ra những Ngụy văn Thà, Nguyễn văn Long, Hồ ngọc Cẩn, những hổ tướng sống đúng thần cách “sinh vi tướng, tử vi thần”, những sĩ quan VNCH dù bị đày ải khắc nghiệt, dù bị lao tù tàn bạo nghiệt ngã vẫn không hàng giặc, họ trở thành những Trần bình Trọng thà chết không hàng. Những đấng anh hùng, những bậc có nhân cách sĩ khí chỉ được sản sinh và đào tạo dưỡng nuôi trong môi trường chính nghĩa. Phía cộng sản của Bùi Tín, phía mà Bùi Tín phùng mang nhắm mắt, trợn trừng la hét tung hô thì cũng chỉ có những loại người ăn cắp thơ, trơ mặt tự viết sách ca tụng mình, hèn hạ chối bỏ vợ con, hiếp dâm người cô thế rồi giết chết như Hồ chí Minh lãnh tụ thuộc loại cha già của Bùi Tín. Chắc chắn Bùi Tín phải biết Lời Kêu Gọi của Trường Chinh nhân danh Tổng Thư Ký Đảng Lao Động VN (tức là Tổng Bí Thư đảng cộng sản thời còn đánh lừa chưa dám công khai xưng là đảng cộng sản) đã hí hững vinh hạnh tuyên bố VN đã từng là chư hầu của Tàu ( xin xem Bản văn mang số 284/LĐ -Trích từ Hồ sơ Hoàng Sa&Trường Sa và Chủ Quyền Dân Tộc -ấn bản Úc Châu năm 2009 trang106) hay như Võ nguyên Giáp từng là tên chỉ điểm và là con nuôi của thực dân Pháp, xin trích một đoạn trong bài :”Võ Nguyên Giáp một hung thần cộng sản VN của tác giá Phùng ngọc Sa như sau:” Có thể nói, đây là thời gian ô nhục mà Võ Nguyên Giáp bị người quốc gia miệt thị khinh rẽ vì tội phản bội của y. Lúc bấy giờ phần lớn đều biết, Giáp nhờ có trung gian môi giới vận động, ngoài ra còn có sự cam kết nhận làm chỉ điểm cho Pháp, hết lòng trung thành với mẫu quốc Pháp, nhờ thế Giáp mới được nhận làm con nuôi cho Marty, tên chánh mật thám Pháp tại Bắc Kỳ. Xin nhắc lại, chỉ nhắc đến tên Marty cũng đũ làm nhiều nhà đấu tranh chống Pháp phải giựt mình kinh sợ. Cũng nhờ được làm con nuôi của Marty, Giáp mới được nhập học vào trường Albert Sarrault, một trường chỉ dành cho lũ Tây con và con cái của bọn quan lại Nam triều. Đổi lại, cũng vì phương vị con nuôi của Giáp đã có biết bao chiến sĩ  quốc gia ái quốc và tổ chức chống thực dân Pháp bị hại . Trên đây, không chỉ là sự tố cáo của một số cá nhân, các tổ chức chống Pháp, mà ngay cả hàng ngũ CSVN, trong đó có 3 tướng Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Đoàn Khuê, những nhân vật quyền lực nhất năm 1996, thêm vào đó còn có tên Trần Quỳnh từng là Phó Thủ tướng VC từ năm 1976 đến 1984 cùng công khai nói toạc ra, Võ Nguyên Giáp, trước là con nuôi của tên trùm mật thám Pháp Marty, ngoài ra còn nói rõ Giáp là một tên gian manh, cướp công lao và tiếm quyền của Phùng Chí Kiên trong việc thành lập bộ đội"cụ Hồ". Dịp nầy Võ Nguyên Giáp lại còn bị tố cáo, là người không đạo đức, vì đã gian dâm với vợ nhà văn Đào Vũ khi bà nầy dạy piano tại tư gia của Giáp.
Tùy từng giai đoạn, Bùi Tín dán  lá cờ chính nghĩa cho cộng sản. Vì đang sống trong lòng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, Bùi Tín đành phải chừa chút cặn để gọi là giữ mối giao tình …, nhưng rốt cùng Bùi Tín vẫn kết luận  Mỹ là quân xâm lược, và quân lực VNCH là đội quân phản quốc đánh thuê cho đạo quân xâm lược Mỹ.
b/  Bùi Tín vẫn bất chấp lẻ phải để nhục mạ lá cờ Vàng và dùng lý luận của phường vô lại. Và với thói quen cộng sản, Bùi Tín  suy tôn lá cờ máu cộng sản.
            3/ Bùi Tín kín đáo khen ngợi và xác nhận đời sống người dân Việt Nam hôm nay do cộng sản lãnh đạo đã có những bước tiến khích lệ vì đã có tự do dân chủ, xúi người tỵ nạn về VN trực tiếp thảo luận với bọn gian quyền thảo khấu cộng sản.
            4/ Bùi Tín buộc tội người quốc gia, xa gần cáo buộc người tỵ nạn cộng sản phải bồi thường chiến tranh bằng cách gây quỹ để đền ơn cho bọn bộ đội cộng sản, an ủi cho những người lính VNCH. Bùi Tín mất dạy xúc phạm lòng ái quốc của những chiến sĩ Quân Lực VNCH khi Bùi Tín gọi những chiến sĩ VNCH, những đứa con yên của Mẹ VN, những ân nhân chấp nhận đau thương của đời mình để đánh đổi hạnh phúc và bình an cho người dân Miền Nam VN. Bùi Tín gọi những người lính VNCH là “nạn nhân chiến cuộc!”. Bùi Tín ngụy danh gọi kế hoạch trách nhiệm bồi thường và tri ân đội quân cộng sản Bắc Việt xâm lăng của hắn là quỹ xây dựng xã hội, trùng tu, học bỗng, dân nghèo…Bùi Tín ngầm cho biết đó là trách nhiệm thuộc lương tâm của kẻ từng là kẻ đánh thuê.
        Lịch sử đã chứng minh, nhiều lần, rất nhiều lần, người quốc gia đã từng bị cộng sản núp dưới võ bọc: Đoàn kết, Bảo vệ tổ quốc -  hôm nay bọn gian nhân  hiệp đảng Bùi Tín dùng những chữ như Tương lai, Đùm bọc, Nhân đạo, Đồng bào, Phát triển… để tiếp tục ngón nghề lường gạt bỉ ổi.
            Những ai binh vực cho Bùi Tín cần nên xem lại lịch sử. Bùi Tín chỉ lả một tên chạy hiệu, Về gia tộc thì Bùi Tín mang trong mình giòng máu của một tên Việt Gian. Bùi Tín chính là tên sát thủ trong tập đoàn sát thủ cộng sản. Bùi Tín không có bất cứ một chút uy tín gì, Bùi Tín không phải là nhà chính trị, Bùi Tín không là nhà văn. Tóm lại, Bùi Tín chỉ là tên hành nghề tráo bài ba lá, nhưng vì phi chính nghĩa, phi đạo đức nên, Bùi Tín đã để lộ hành tích là một tên lường gạt tồi tàn đốn mạt.
            Những ai thích thì cứ cá cược danh dự với hắn, những ai muốn làm kẻ mặt dày phải xấu mặt hổ thẹn với lịch sử thì cứ tự nhiên. Nhưng những kẻ nầy không được xúc phạm những nguời khác, đừng vì sự chưa tròn đầy của mình mà biến kẻ thù thành bạn, đừng biến kẻ tội đồ thành nhà ái quốc, kẻ lưu manh thành người lương thiện mà hệ lụy là đẩy chiến hữu của mình trở thành đối thủ, thành kẻ thù của chính mình. Dĩ nhiên, chúng tôi không muốn quý vị là đối thủ của chúng tôi. Nhưng, chúng tôi cũng thấy không còn tha thiết loại với loại người sẳn sàng xem kẻ thù thành “lãnh đạo” để huênh hoang tự khoe, để được xưng tụng là người “rộng lượng”. Hạng người như Bùi Tín rất quỷ quyệt, không bao giờ là bạn tốt với bất kỳ ai. Bùi Tín càng không phải là hạng người dùng lương tâm để định giá trị nhân cách. Tuy bây giờ, niên kỷ đã cao, trong quá khứ dù đã không bỏ sót bất kỳ cơ hội nào, Bùi Tín vẫn chưa lọt vào vị trí chóp bu; nhưng những ước mộng, những khát thèm danh lợi mà Bùi Tín đã cưu mang từ buổi đầu tham gia vào đoàn quân lưu manh hung ác thảo khấu cộng sản vẫn không tắt, vẫn chực chờ cơ hội để bước lên vị trí lãnh tụ chóp bu. Vì với vị trí lãnh tụ, Bùi Tín mới đánh tráo được lịch, mới từ vị trí là kẻ tội đồ thành người được quyền tuyên phán. Trước khi vĩnh viễn về với Mao, với Hồ, Bùi Tín có nhu cầu cấp thiết phải sửa đổi lịch sử, sửa đổi gia phả của Bùi Tín. Nhu cầu ấy phải được sửa lại: Bùi Bằng Đoàn từ tên Việt gian thành nhà ái quốc. Và không cần biết vì chính Bùi Bằng Đoàn hay vợ của Bùi Bằng Đoàn đã làm phật lòng tên thực dân Pháp nào đó nên bị thực dân Tây nầy bắn chết. Cái chết nầy là sự trừng phạt giữa tên chủ và kẻ tự nguyện làm nô lệ. Nhưng Bùi Tín muốn sửa lại rằng mẹ Bùi Tín bị “lá cờ Vàng” bắn chết! (xin xem trong Mây Mù Thế Kỷ). Nói theo ngôn ngữ của Dương Thu Hương thi gian manh như Bùi Tín đã đạt đến “Đĩnh Cao Chói Lọi!”
            Bài nầy, tôi viết trong nỗi phẩn hận, chua chát nhìn lại những người trong hàng ngũ chúng tôi, nay vì muốn chứng tỏ sự “độ lượng” mà sẳng sàng đứng phía bên kia chiến tuyến. Những kẻ nầy cũmg chỉ là những tên đang chờ cơ hội để được cộng sản đổi giấy khai sinh thành Bùi đình Thi.
            Đọc xong, nếu có vị nào đó hỏi:
            -Vậy tôi muốn gì? và Bùi Tín phải làm gì?
            Xin thưa rằng:
            -Chúng tôi không mong muốn đẩy Bùi Tín vào vị trí kẻ thù của chúng tôi. Vì quan điểm lịch sử của Tiền nhân đã truyền dạy rất rõ ràng , đó là mọi sự nên được giải quyết vào sự tha thứ,  lòng vị tha, sự bao dung, và vòng tay luôn chân tình nên rộng mở.
            Nhưng:
            -Chúng tôi bắt buộc Bùi Tín phải trả lại danh dự cho chúng tôi – những quân nhân, những cán bộ, những chiến sĩ thuộc nhiều màu áo đã từng chiến đấu dưới lá vờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Những Chiến Sĩ Quốc Gia đã từng chấp nhận gian lao khổ nạn để Bảo Quốc An Dân không cho phép Bùi Tín dùng bất cứ thủ đoạn trâng tráo để đánh tráo lịch sử. Phải trả lại vị trí và danh dự của chúng tôi về lại nơi mà từ thưở khoát lên vai trách nhiệm thân trai thời chiến loạn, chấp nhận gian lao hiểm nguy với mục tiêu  bảo vệ sự vẹn toàn của Tổ Quốc, bảo vệ an toàn cho người dân, để được xứng đáng là những thế hệ tiếp nối của dòng sống lịch sử.
            -Chúng tôi không cần Bùi Tín ở vị trí mà thuật ngữ gọi là Chiêu Hồi, là Trở Về Với Chính Nghĩa Quốc Gia, vì Bùi Tín còn cần phải chứng minh sự tự trọng, lòng ái quốc. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng cần có thời gian xem xét, rồi sau đó mới quyết định vị trí mới cho Bùi Tín.
            -Hành động cấp thiết nhất là Bùi Tín phải công khai xin lỗi chúng tôi, những người tỵ nạn cộng sản về những gì mà Bùi Tín đã dám xúc phạm chúng tôi trong những bài viết của Bùi Tín mà điển hình là tập” Mây Mù Thế Kỷ”. Sau khi xin lỗi. Bùi Tín phải tự tay hủy đốt quyển sách nầy.
            Nếu Bùi Tín muốn chúng tôi tha thứ và xóa bỏ hay giảm khinh tội trạng. Nếu Bùi Tín muốn thể hiện tư cách, thì Bùi Tín phải thực hiện những điều mà chúng tôi mong muốn như trên.
            Kính thưa quý vị, thiết nghĩ rằng, danh dự của chúng tôi cũng chính là danh dự của quý vị, của những người hoặc trực tiếp. hoặc gián tiếp đã từng góp mồ hôi, xương máu, trí tuệ và trái tim son sắc của mình cho đất nước Việt Nam. Chúng ta đã từng cùng nhau  chiến đấu dưới lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Bùi Tín bấp chấp sự thật, bất chấp công lý, bất chấp lương tâm, vì muốn đánh tráo danh dự riêng của Bùi Tín, của cha mẹ Bùi Tín hay vì phải thực hiện trách nhiệm do bạo quyền thảo khấu cộng sản giao phó, Bùi Tín lợi dụng sự hiếu khách, lòng bao dung của người tỵ nạn, luật pháp của quốc gia sở tại Hoa Kỳ mà dám cả gan xúc phạm danh dự Quân Lực VNCH, xúc phạm lý tưởng của Chiến Sĩ Quốc Gia, xúc phạm đến là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Tổ Quốc Việt Nam.
Trân trọng kính hỏi
Quý vị nghĩ sao?
     
                                Tống Phước Hiến